Chương Cuối Soates

Bởi Matt Dunn

 

Tarnold biết rằng màn trình diễn đã hoàn toàn thất bại khi các thủ thuật dẫn dắt khán giả của anh dường như đã cạn kiệt. Những diễn viên trong đoàn đã hoàn toàn bị đánh gục bởi sự lo lắng. Có lẽ giờ đây những dòng kịch bản này chỉ dùng để đổ lỗi, do phong thủy khi một trong những biên kịch của họ đã đột quỵ không thể hoàn thành công việc, nhưng điều này dường như khiến những người còn lại chùn bước một cách thiếu chuyên nghiệp bằng cách này hay cách khác.

Artlo, thủ vai nhân vật như kiểu một Nhà Hiền Triết, người mà sẽ không ngừng chết đi. Mỗi khi anh ta trút hơi thở cuối cùng, sự xuất hiện của cặp song hành rùng rợn Thợ Săn Vĩnh Hằng - Sói và Cừu sẽ xuất hiện, và kéo dài thời gian đã chết của anh một cách phi lý. Lần này, Nenni đã cười đến nỗi mặt nạ Cừu của mình rơi xuống. Nó đáp xuống mặt đất tạo nên một tiếng động lớn.

Emile gỡ mặt nạ Sói xuống. Các cạnh sắc nhọn, lởm chởm của nó khiến cho những lời bỡn cợt tan như giấy. Anh nhăn mặt vì đau đớn - và Tarnold biết anh hẳn muốn được bôi thuốc lắm rồi.

“Dừng lại!” Tarnold nói. Anh không cần phải hét lên. Cách âm của Nhà Hát Mặt Nạ Câm nổi tiếng tới mức ngay cả những người chuyên nghe lén cũng chỉ lấy nửa đồng, vì ngay cả một tiếng thở nhẹ cũng đã rõ mồn một rồi.

Nhà hát cũ nằm gần ngọn đồi của lãnh chúa castellan và cung cấp một góc nhìn thoáng qua về khu rừng tối tăm. Vào những đêm yến tiệc như tối nay, các quý tộc sẽ rời khỏi lâu đài để say sưa thưởng thức bữa tiệc âm nhạc trên sân khấu. Làm phật lòng một đám quý tộc say xỉn còn tồi tệ hơn buổi diễn thất bại.

Các diễn viên thỏa sức thả dáng trước sự chứng kiến của biên kịch.

Tarnold xoa sống mũi bằng những ngón tay dài của mình, mắt nhìn về phía đôi cánh, nơi một người đàn ông râu ria, mặc đồ đen, đang dựa vào thạch tích.

“Duarte,” Tarnold nói với người đàn ông ăn mặc đầy phong cách. “Cho tôi nhiều thời gian nhất mà ông có thể đi.”

Duarte gật đầu tỏ vẻ đã hiểu ý. “Tôi sẽ giữ chân khán giả cho đến khi nghe thấy dấu hiệu từ ông nhé.”

“Đừng làm phiền tới họ, chính phu nhân Erhyn là người đã yêu cầu được xem trước. Chúng ta đang ở trên bờ vực, Duarte. Chúng ta đã ở cùng nhau và giờ sẽ vươn lên cùng nhau!”

“Chúng ta sẽ đứng lên, Tarnold. Với tất cả sức sống mãnh liệt này.” Duarte hôn lên lòng bàn tay của mình và đặt nó lên thạch tích để cầu may mắn. Anh ta biến mất khỏi sân khấu, rời nhà hát. Sự im lặng bao trùm lấy mọi người khi âm thanh nặng nề của cánh cửa đóng lại.

Khi họ tự phong ấn bản thân mình trong các bức tường của Mặt Nạ Câm, khi mặt trời đã dần xuống núi và màn đêm khẽ bao trùm lên sân khấu, Tarnold bộc lộ bản chất của mình.

“Nếu yêu cầu cậu bé từ Đại Đô đem nước, cậu ta sẽ đem lửa. Đó là cái chết, một cái chết đơn độc, Artlo.” Anh quay sang Nenni. “Đừng có mà cười nữa, con gái của Skaggorn. Đây không phải lúc cho sự hài hước, phải toát ra sự lạnh lùng mà cái chết đem lại.” Cuối cùng, anh ta chỉ về phía Emile. “Tôi có thể thấy máu đang chảy dài trên má của cô đấy. Bôi thuốc đi.”

“Tôi nghĩ là cần phải đệm vào trong chiếc mặt nạ sói đáng nguyền rủa này, làm ơn đấy.”

“Vượt qua nỗi đau đi! Soates có phàn nàn khi viết truyện Ngụ ngôn Kindred trên giường bệnh không? Không? Đây là một vinh dự! Một trong những cổ vật tôn kính đã đánh dấu cô đấy.”

“Cái này không vừa với tôi,” Nenni nói. Cô nhặt chiếc mặt nạ cừu dưới sàn lên. “Nó cứ trượt ra mãi thôi.”

“Thế thì dùng dây mà buộc lại!” Tarnold nói, tự rút thắt lưng của mình ra ném về phía chân Nenni.

Những buổi tập luyện kéo dài hàng giờ đồng hồ chỉ để chuẩn bị cho buổi biểu diễn còn dang dở của Soates. Tanorld biết mình cũng có lỗi phần nào khi chuyện này xảy ra. Với tư cách là nhà biên kịch chính của nhà hát vĩ đại —và duy nhất—của Alderburg, anh thấy mình có nghĩa vụ phải hoàn thành chuyện này.

Bầy Cừu trong Vườn Quả là sự điên loạn cuối cùng mà Soates để lại cho thế giới. Tia lửa hy vọng cuối cùng của cô ấy ở đây, trong tay họ định đoạt… và nhiều người trong số đó lựa chọn cách hủy hoại những ký ức này, thật phù phiếm theo cách của riêng mình. Cô ấy đã dành những giây phút cuối cùng của mình để biến những điều không thể thành có thể. Nếu cái chết không là gánh nặng đổ ập lên cô khi viết phân cảnh này, có lẽ tất cả chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng nhiều hơn về sự thảm hại của chính bản thân mình!”

Các diễn viên vẫn im lặng, nhìn thẳng, cho đến khi Artlo hắng giọng.

“Với tất cả lòng kính trọng,” Người đứng đầu đoàn tới từ Demacia bắt đầu nói. Tarnold biết rằng Artlo có ý ngược lại, và anh đảo mắt thể hiện điều đó. “Có lẽ một phân cảnh chưa hoàn thành đơn giản chỉ vì nó đã không được hoàn thiện bằng cách khác.”

Tarnold cảm thấy mình đang bị tấn công. Họ đã tranh luận về hết lần này đến lần khác vì chuyện này rồi. “Có phải anh cho rằng chúng ta đang phí thời gian với tác phẩm này không?”

“Chúng ta làm sao có thể tái tạo lại cảm xúc của biên kịch khi mà không đủ thời gian chứ?”

“Ông bị điên à? Chúng ta đã hết giờ rồi!” Tarnold chỉ vào những tia nắng đang tắt dần xuyên qua bức tường gỗ của nhà hát. Một cảm giác ớn lạnh lướt qua người.

“Có lẽ, chúng ta chỉ nên diễn phân đoạn mình đã hoàn thiện và để phần còn lại sau. Đó chẳng phải là cách tốt nhất để vinh danh Soates sao? Ông cần phải công nhận điều này Tarnold, chính nó đấy,” Artlo nói, chỉ quanh mình, “không được đâu!”

Artlo đã đúng. Họ đã thất bại trong việc thổi bừng lên ngọn lửa đam mê từ những câu truyện ngụ ngôn. Người bảo trợ của họ, một Soates ốm yếu sùng đạo, hẳn đang mong chờ điều không thể xảy ra— cái kết cho tác phẩm dang dở. Trong sự tuyệt vọng, Tarnold đã ủy quyền cho Duarte một chuyến đi đến Đại Đô của Vua Jarvan Đệ Nhị ở phía tây để săn lùng mặt nạ khởi nguyên. Chúng đã tồn tại từ rất lâu đời, và đương nhiên rất đắt.

Đầu của Tarnold gục xuống, vai anh sụp xuống, nằm ngửa mặt lên, cố gắng hít thở. Tim anh đập nhanh theo từng giờ.

“Chúng ta phải hủy buổi biểu diễn thôi.” Anh xoa trán, cố gắng tìm kiếm chút may mắn còn sót lại, nhưng chỉ thấy toàn là mồ hôi. “Nếu tình huống tệ hơn, ta sẽ phải hoàn tiền lại cho khách hàng.” Anh thở hổn hển. “Nhưng mà chúng ta đã tiêu hết vàng rồi còn đâu!”

“Có lẽ đây không phải là thời điểm thích hợp để nhắc tới vụ mặt nạ cừu bị hỏng hóc.”

Sắc mặt của Tarnold tái nhợt. “Cái gì cơ?”

“Khi nó rơi khỏi mặt tôi, nó đã bị vỡ. Đó là một tai nạn!” Nenni cầm các mảnh mặt nạ trong tay. Một trong những chiếc tai gỗ đã bị gãy. “Tôi nghĩ mình có thể gắn nó lại với nhau.”