Chăn Mèo

Bởi Dana Luery Shaw


“Cuối cùng thì thời khắc mà tôi sẽ chứng minh thực lực của bản thân cho mọi người đã tới..”

Vị giáo sư bật chiếc công tắc đầu tiên lên. Tia sáng lóe lên trong phòng thí nghiệm, soi rọi những bánh răng nằm rải rác trên sàn, những tờ giấy ghi chú và các bản thiết kế vẽ tay dán đầy trên bức tường bẩn thỉu, một lớp bụi trắng mỏng phủ khắp căn phòng. Ánh sáng vụt tắt và nụ cười gian xảo của ông mờ dần trong bóng tối.

“Tất cả đều nói rằng tôi bị điên. Bị khùng!”

Gã khựng lại trong giây lát. À… Nghĩ kỹ lại thì, tôi không nghĩ từ “điên” nên được dùng. “Phiền phức” mới là thứ bị nhai đi nhai lại. “Người lùn”. “Thật thất vọng”. “Sẽ không bao giờ có thời.”

À, đúng rồi chính thế là vậy chứ còn gì.

“Chúng nói rằng ta sẽ không bao giờ có được nhiệm kỳ của mình! Tenure!” gã hét lên trong bóng tối. “Rằng những phát minh của ta chỉ đơn thuần là những chiếc chặn giấy đắt tiền! Chà... không hơn không kém!

Gã với tay để bật chiếc công tắc thứ hai, nhưng nó hơi kẹt một chút. Có lẽ từ lúc Mauczka đổ cà phê lên nó. Phải mất tới ba lần nhấn, nó mới gục ngã trước sức mạnh kinh hoàng của gã. Một âm thanh trầm vang lên trong phòng thí nghiệm.

“Đã quá lâu rồi, ta sống với sự coi thường, tham vọng của ta không được đánh giá cao và công việc bản thân đam mê chỉ được coi là hàng tài trợ của Khoa Kỹ thuật đại học Piltover. Chúng có biết khó thế nào để theo con đường học hành mà không có sự giúp đỡ của gia đình giàu có hay các nhà hảo tâm không hả? Dĩ nhiên là không! Nếu biết điều đó, chúng sẽ nhận ra ta đã phải vượt qua khó khăn thế nào, để vươn lên, phá bỏ các giới hạn cấp bậc… giống như kem nổi trên sữa vậy!”

Sau bài phát biểu, một giọng nói vui vẻ vang lên từ phía bên kia căn phòng, nhưng sự chú ý của giáo sư chỉ hoàn toàn hướng về phía nút công tắc thứ ba. Tiếng vo ve ngày càng lớn và ánh đèn cũng nhấp nháy không ổn định. Một ánh sáng xanh dịu phát ra từ bức tường phía đối diện.

Chiếc máy. Niềm tự hào, niềm vui của giáo sư. Khoảnh khắc này sẽ được gã mãi mãi ghi nhớ. Cuối cùng đã sẵn sàng, rồi, sau ngần ấy năm thử nghiệm, với biết bao thất bại, bứt những sợi tóc rơi xuống, bắt đầu lại từ đầu, cứ thế hết lần này đến lần khác. Sẵn sàng cho bài kiểm tra cuối.

Khi cả ba nút công tắc được bật, cỗ máy chuẩn bị bước vào giai đoạn thứ hai. Vị giáo sư chậm rãi đi ngang qua căn phòng, tận hưởng cảm giác khoan khoái...

Khoan đã. Mauczka đâu rồi nhỉ? Đáng lẽ ra cô ấy phải ở đây, ngay chỗ cái ghế này chứ.

“À, vì... Mauczka? Mauczka!” Gã khuỵu tay và đầu gối, cúi thấp tìm kiếm cô dưới những hàng ghế làm việc. Khi gã nghe thấy mrrow dịu dàng phát ra từ dưới giường, nơi bức tường xa xa, gã thở dài nhìn xuống đó. Ngay phía dưới, Mauczka, nàng mèo trắng nhỏ xíu, người bạn đồng hành thật thà duy nhất của gã, đang cuộn tròn đủ xa để gã phải rướn người chui xuống dưới giường tóm lấy cô.

Mauczka đã luôn bầu bạn với gã kể từ khi gã bắt đầu công việc này. Trong căn hộ nhỏ hẹp chẳng có lấy một cái phòng thí nghiệm ra hồn, cô luôn lắng nghe khi gã giải thích điều gì đó mà điên rồ, hay gật đầu tán đồng hoặc kêu một tiếng ủng hộ. Đổi lại, tất cả những gì cô yêu cầu là được cho ăn đúng bữa. Nếu như gã vô tình quên mất, tiếng rên rỉ ỉ ôi của cô sẽ dịu dàng nhắc nhở. Hôm nào có lỡ để meo meo khóc quá lâu, những người hàng xóm sẽ đập cửa khó chịu hoặc để lại tờ note nhắc nhở thông qua ống cửa.

“Mauczka,” gã nói, giọng dịu lại khi cố gắng dùng dây giữ cô lại. Cô ấy đã luôn nghịch ngợm thế này sao? “Mauczka, ta cần em ngồi ở đây. Sẽ có thưởng đó.”

Mauczka nhìn thấy vị giáo sư thò tay vào túi và đưa cho mình một miếng bánh ngọt nhỏ gã vẫn thường để dành khi đói. Sự cảnh giác vẫn còn nhưng cô đã giật lấy nó và thả xuống đất để nhâm nhi theo thói quen thường ngày. Ngay sau đó, cô đã cho phép gã tròng dây qua người mình, vẻ mặt phụng phịu khi gã thay chiếc mũ kim loại màu đồng trên đầu cô.

Ở phía đối diện chiếc máy, giáo sư đang phấn khích tột độ, gã cũng tự buộc mình xuống ghế và đội chiếc mũ kim loại của riêng mình. Suốt cả thập kỷ nay gã đã nghiên cứu miệt mài, tìm kiếm khắp nơi trên thế giới để biết được sự cộng hưởng tần số chính xác, sau đó thử nghiệm liên tục đến khi có được sự kết hợp hoàn mỹ giữa sức mạnh và cường độ.

Gã đã có thể hoàn thành nó trong ba năm, nếu như trưởng khoa chịu chu cấp số tiền thích hợp. Tất nhiên, việc sử dụng những công nghệ tiên tiến của Zaun có thể giúp đẩy nhanh tiến độ, nhưng điều đó là không tưởng khi gã vẫn ở trường đại học.

Vị giáo sư đặt hết sự chú ý của mình lên chiếc mũ kim loại. Những đồ vật trong phòng lóe sáng, một trong số chúng vang lên tiếng kêu bíp bíp. “Bây giờ chúng ta sẽ hợp nhất. Khi ta kéo chiếc cần này”— gã hướng về chiếc đòn bẩy lớn được tích hợp với máy, luyện tập cho bài thuyết trình của mình với Dean Svopalit—“Ta sẽ chứng minh rằng trí óc hoàn toàn không bám chặt lấy cơ thể! Rằng bộ não chỉ đơn thuần là nơi mà tâm trí cư trú! Rằng tâm trí này… có thể dễ dàng chuyển đổi giữa các cơ thể mà không hề bị mất đi bản chất của mình. Và rồi tất cả các người,” gã nói với giọng trầm thấp, “sẽ thấy họ đã đánh giá ta sai như thế nào.”

Đúng thế. Một khi chiếc cần này được kéo, sẽ không ai có thể quên được cái tên của gã nữa, nhất là trên bảng vàng giữa các khoa. Không ai có thể chế giễu gã những lần làm thí nghiệm thất bại, hoặc từ chối để gã giảng dạy những lớp học có nền tảng tốt, hoặc để gã đứng sau cánh gà sáu tháng thay vì được tranh luận ý kiến của mình.

Cuối cùng thì, giáo sư Andrej Von Yipp sẽ được đánh giá đúng thực lực của chính bản thân mình.

Với một trái tim loạn nhịp, gã kéo chiếc cần. Một cơn xốc chạy dọc cơ thể, đôi mắt gã điên đảo liên tục trong trí óc. Tiếng rên rỉ của Mauczka vang bên tai...

... và sau đó vị giáo sư chớp mắt, ngắm nhìn thế giới xung quanh sau một hồi bỡ ngỡ.

Mình đã bật đèn lúc nào nhỉ?

Gã tự hỏi liệu mình có bất tỉnh nhân sự không. Đã bao nhiêu thời gian trôi qua rồi. Gã đã... ôi trời, chúa ơi, mùi gì mà kinh khủng quá vậy?

Mũi của Von Yipp giật lên xuống trước khi gã hắt hơi tới tận ba lần. Nhưng có gì đó không ổn lắm. Nó không chỉ ồn ào mà còn đập vào tai gã mạnh hơn hẳn bất kỳ lần hắt hơi nào trước đây, và thật không thể phủ nhận được… tiếng này nghe đáng yêu thật.

Đó là một cái hắt xì nhỏ xíu vô cùng dễ thương.

Von Yipp nhìn xuống bàn tay của mình… không, là bàn chân, bàn chân... của Mauczka...

“Thành công rồi!” gã cố gắng nói, nhưng chỉ phát ra một thanh âm rên rỉ đầy hài lòng. Aha! Có lẽ giờ gã chỉ có thể nói tiếng mèo thôi. Gã chạm vào khuôn mặt nhỏ bé bông xù của mình bằng đệm thịt mới toanh, von Yipp cười — đúng hơn là khúc khích. “Ta đã chuyển đổi cơ thể thành công với—”

Gã nhận ra mình đã ngửi được mùi: khói, trong không khí. Không ổn chút nào. Gã đẩy chiếc mũ kim loại ra khỏi đầu và thấy rằng nó đang dần trượt xuống, hơi vỡ. Gã thò chân về phía cần gạt — đã được lắp đặt cẩn thận tới mức dù bạn ở hình dáng nào cũng có thể sử dụng được— trong cơ thể mèo, cố gắng kéo nó xuống.

Quá trình diễn ra khá nhanh chóng.

Von Yipp cảm thấy người mình như bị kéo dài ra, giống như cảm nhận trên cơ thể người vậy. Gã tuột khỏi dây và dồn toàn bộ trọng lượng của mình trên đòn bẩy. Nhưng nó bằng kim loại và trơn tuột, gã không cách nào giữ nổi.

“Drat!” gã kêu lên.“Có ngón tay thì sẽ dễ hơn rất nhiều!”

Đó là khi gã nhận ra - cơ thể con người của mình vẫn có đủ các ngon mà. Gã đoán là mình đã mất tập trung vào lúc đó. Có ai khác đã ở đây. Và cô ấy có thể dùng ngón tay của mình để kéo cần gạt, biến họ trở lại trước khi quá muộn.

“Mauczka!” gã thử gọi tên cô, hy vọng thu hút được sự chú ý. Nhưng tầm nhìn khiến gã không thể thấy được phía bên kia của máy. “Mauczka? Em có nghe thấy ta không?”

Một tiếng hét trở lại là phản ứng duy nhất. Von Yipp một lần nữa trượt ra khỏi chiếc mũ trên đầu và chạy vòng ra phía trước máy. Ở đó, gã thấy cơ thể con người của mình đang nghiêng về phía trước, căng thẳng tột độ với một vẻ mặt hoảng sợ.

“Tôi muốn ra ngoài!” Mauczka hét lên bằng giọng của von Yipp, mồ hôi đổ xuống cái đầu hói của cô. “Tôi không muốn ở đây!”

Vậy là cô ấy đã học được ngôn ngữ của con người, von Yipp nghĩ khi đi xung quanh cô ấy. Thật bất thường. “Hãy bấm vào nút ở giữa dây để nó mở ra nhé!” gã meo meo, hy vọng cô có thể hiểu được.

Mauczka bối rối nhìn xuống sợi dây. Cô cố gắng cúi đầu xuống cái nút, nhưng dường như là để cắn nó, nhưng kỳ tích không thể nào xảy ra được bởi cơ thể của von Yipps không hề linh hoạt tí nào. “Ông làm đi!” cô bật khóc.

Ồ tốt tốt, von Yipp nghĩ khi gã nhảy vào lòng cô và nhấn nút. Ít nhất cô ấy có thể hiểu những gì mình nói. Chiếc dây đã được mở, và Mauczka được giải phóng. Cô cúi người về phía trước và cố gắng đứng bằng tay và chân người, nhưng cô ngã xuống đất một cách vô lực, tứ chi có vẻ khó sử dụng.

“Bây giờ ta cần em giúp với chiếc đòn bẩy này!” von Yipp rên rỉ khi chạy lại như một chú mèo về phía chiếc máy.

“Không, tôi sẽ ở đây.”

“Cái gì cơ?” von Yipp rít lên. Gã quay lại và thấy Mauczka nằm sải lải trên mặt đất, tỏ rõ sự thờ ơ của mình.

“Tôi không muốn đứng dậy chút nào.”

“Nhưng em phải làm thế!” von Yipp nhấn lên cô ấy. Nhưng sau đó gã nhận ra có nước chảy ở đâu đó từ phía trên xuống, và...

Ôi không. Có vẻ như chất xúc tác đã hoàn toàn bị tan chảy. Gã nhìn xuống sàn nhà và tìm thấy các mảnh vỡ của hai ống nghiệm khác. Ngay cả khi Mauczka kéo cần gạt thật nhanh, có vẻ vẫn chưa đủ.

Gã ngồi bệt xuống đất bên cạnh chiếc máy. Gã… gã bị mắc kẹt trong cơ thể mèo rồi. Một cách ngập ngừng, von Yipp nhìn Mauczka, người đang cố gắng chui xuống gầm giường nhưng thất bại. Và Mauczka... gã nhận ra nỗi kinh hoàng mình sắp phải đối mặt, mắc kẹt.

Một cơn sóng hoảng loạn ập vào tâm trí gã, đỉnh điểm khi vị giáo sư ho ra một búi lông. Mọi người sẽ nhận ra rằng von Yipp, vì tất cả những gì gã từng nói về phát minh vĩ đại đánh dấu mốc lịch sự mới, thay vào đó gã lại biến mình thành một con mèo. Đúng là một thằng ngốc, họ hẳn sẽ nói vậy. Gã sẽ sống mãi trong những ngày như thế. Hãy quên đi thời thế ở đây, các đồng nghiệp của gã hẳn sẽ chê bai và đuổi gã khỏi Khoa Kỹ thuật. Gã sẽ không có tiền và không thể kiếm tiền được nữa. Mất đi căn hộ và sống như một con mèo hoang trên đường phố, và rồi sẽ buộc phải săn chuột ở Zaun kiếm sống...

Không còn đường lui nữa.

Chính lần thử nghiệm khủng khiếp này đã khiến Mauczka hét lên đầy kinh hãi.

Von Yipp bắt đầu hoảng sợ. Cơ thể gã có bị thương không nhỉ? Có mất tay hay chân nào không? Mắt thì sao nhỉ? Liệu gã có thể quay trở lại được với cơ thể con người của mình không? Gã lao tới chỗ Mauczka, nhảy lên ngực cô.“Chuyện gì thế này?! Cơ thể tôi sao lại thế này?! Ông làm gì với tôi rồi?!”

Mauczka ngừng la hét. Cô nhìn thẳng vào mắt von Yipp hét lên, “ĐÓI RỒI!”

“Đói à?” Gã không biết nên nguôi ngoai hay là tức giận nữa. “Thế em đang kêu vì em đói à?! Cơ thể đó không hề đói khi tôi vẫn còn ở trong đó!”

“TÔI ĐANG CHỜ ĐÂY NÀYYYY!” Mauczka than vãn. “DA BỌC XƯƠNG! ĐÓI KINH KHỦNG! MUỐN CHẾT LUÔN!”

“Shhh, shhh, bình tĩnh nào.” Căn hộ của Von Yipp nằm trong khu nhà thuộc sở hữu của đại học, và giờ thì đã là nửa đêm rồi. Gã có thể nghe thấy tiếng hàng xóm bước chân đầy giận giữ sải bước ngoài hành lang để đập cửa, yêu cầu gã im lặng. “Em không thể hét lên để đòi ăn được đâu!”

“Được mà, có thể đó,” Mauczka nói, giọng cô ấy đã trở lại với tông nam cao.Ugh, giọng gã lúc nào nghe cũng như vậy sao? “Trước đây tôi vẫn luôn làm thế mà. Sao giờ lại không được?”

“Bởi vì thường thì ta sẽ là người cho em ăn! Nhưng mà giờ thì không thể thế được, nên làm ơn, làm ơn, Mauczka, đừng —”

“CHẾT MẤT! THÔI HIỂU RỒI! VẬY LÀ KHÔNG ĐƯỢC ĂN NỮA RỒI!”

Von Yipp cố gắng suy nghĩ thật nhanh, nhưng thật khó vì trong căn hộ nhỏ bé này đang có một người khổng lồ gào thét. Gã đã nghĩ rằng tiếng hắt hơi của mình mới lớn làm sao, nhưng có vẻ như âm thanh này thật không thể chịu được. Tất cả các giác quan của gã đều khác đi, rất nhiều. Gã có thể nhìn rõ hơn trong điều kiện ánh sáng yếu, hai cái râu vểnh thì dường như bắt được chuyển động của từng mảnh bụi, mũi gã phán đoán được mùi mồ hôi và dầu, để rồi một hương vị gì đó như là bơ ngọt chạm vào mũi…

“Mauczka! Trong túi em! Kiểm tra túi bên phải đi!”

Mauczka đút tay vào túi áo khoác của von Yipp. Có vẻ như cô ấy chưa biết cách sử dụng ngón tay mới của mình như thế nào —cô chụm các ngón lại khi lục lọi trong túi, cô dường như đang rất bối rối khi không còn móng vuốt. Nhưng cô đã thành công trong việc khều được miếng bánh ngọt lên, khịt mũi đánh hơi. “Đây là cái gì vậy?”

“Gì cơ… Em đã ăn cái này rồi đấy!”

“Nhưng mùi của nó rất khác,” cô vừa nhún vai vừa nói rồi thả miếng bánh xuống sàn. Cảm giác thật không thoải mái khi thấy chính bản thân mình đang ăn trên sàn, xé tan chiếc bánh ngọt như thể đang ăn thịt loài gặm nhấm nào đó. Và gã biết rõ cái sàn này bẩn thỉu đến mức nào.

Đó là điểm mấu chốt của vấn đề này: Mauczka, trong thân xác von Yipp, không thể cưỡng lại bản năng của mình. Điều này càng làm gã chắc chắn hơn về giả thuyết ý thức, gã cân nhắc, nhưng ước gì gã có thể tận hưởng nó nhiều thêm một chút.Không, điều mà von Yipp cần nhất ngay lúc này là lập ra một kế hoạch.

Gã có cuộc hẹn với trưởng khoa trong hai ngày tới. Gã phải xuất hiện trước mặt bà ta, bình thường hết mức có thể và cố gắng xin thêm tiền trợ cấp. Von Yipp biết rằng không có cách nào sửa cái máy này với tuổi thọ của loài mèo, vậy nên gã sẽ phải trình bày một dự án khác. Cái gì đó thật mới mẻ. Phải làm sao để biến việc hoán đổi cơ thể này trông như có chủ đích, được gã cố tình để thể hiện sự thiên tài và óc sáng tạo có một không hai của mình.

Đây quả là một thử thách lớn, nhưng không phải điều bất khả thi. Gã chỉ cần giúp Mauczka hành xử như một con người trong buổi gặp gỡ, và hy vọng rằng Trưởng khoa Svopalit đang ở trong tâm trạng tốt. Với một chút may mắn, gã có thể khiến cho những đồng nghiệp thán phục!

Von Yipp nhìn Mauczka cào xuống sàn nhà, cố gắng chôn miếng bánh còn thừa lại dưới nền xi măng lạnh lẽo. “Ôi, Mauczka,” gã meo lên. “Em có thích miếng bánh đấy không?”

Cô ấy nằm lăn ra sàn, ưỡn người, phơi chiếc bụng ra. Chắc câu trả lời là có rồi, von Yipp nghĩ với nụ cười nở trên môi. Hoặc ít nhất là nhìn giống một nụ cười, với tiêu chuẩn của một con mèo. Nhưng trên thực tế, nhìn giống một hành động khiêu thích hơn. Gần như đối lập hoàn toàn với một nụ cười.

“Ta biết chỗ em có thể lấy thêm đấy,” gã rên nhẹ trong cổ họng. “Nhưng em phải nghe lời ta. Không giống như lần ta dạy em cách dùng nhà vệ sinh. Em cần phải thật sựlắng nghe.”

Đây là lúc mà gã nhận ra mình phải dạy cho Mauczka cách sử dụng nhà vệ sinh. Nhưng tạm thời phải dời ý nghĩ đó qua một bên.

“Em nghĩ mình có làm được không?” Gã chờ đợi câu trả lời. “Mauczka?”

Vẫn không có gì cả. Và rồi gã nghe thấy tiếng cơ thể mình hít một hơi thật sâu.

“TÔI! VẪN! ĐÓI!”




Đại học Piltover là một trong những nơi ít bình yên nhất để theo đuổi con đường học vấn. Lý do xuất phát từ khoa Kỹ Thuật danh tiếng- nơi thường xuyên xảy ra các vụ nổ, hỏa hoạn thiêu rụi phân nửa giảng đường của khoa khiêu vũ, và những cỗ máy của cả sinh viên lẫn giảng viên đâm sầm vào khắp nơi trong khuôn viên trường. Trường đại học này không phải một tòa tháp ngà mà là một sân chơi hỗn loạn dành cho những người tài năng và có trí thông minh thiên bẩm. Đó là lý do khiến von Yipp bị thu hút khi còn là sinh viên cho đến khi trở thành giảng viên.

Dù vậy, vẫn có những kỳ vọng nhất định về chuẩn mực của một giảng viên. Ví dụ, có một luật bất thành răng rằng mức độ thiệt hại mà một giáo sư gây ra, phải tương xứng với tầm quan trọng của phát minh họ đem tới. Nhưng quy tắc phổ biến nhất là không được đem động vật vào khuôn viên trường. Đây là nguyên tắc mà Trưởng khoa Svopalit đã nhấn mình và bà ấy nắm trong tay những quyền lực nhất định.

Kế hoạch hậu thảm họa của giáo sư von Yipp phụ thuộc vào việc Mauczka sẽ lén đưa gã vào khuôn viên bằng cách giấu gã dưới chiếc áo khoác lớn, nhưng gã lại không có cái nào, và cũng không có thời gian để hướng dẫn cô mèo làm những điều phức tạp như đến trung tâm thương mại. Không một chiếc áo len nào của gã đủ rộng để che phủ một cô mèo trưởng thành.

Và để Mauczka chạy quanh mà không có ai kèm cặp ư? Không bao giờ. Cô ấy không thể nhớ được những câu thoại xã giao như “Hôm nay trời đẹp nhỉ?” hoặc “Làm ơn,” hay không đánh đổ chiếc cốc đầy cà phê nóng, nên rõ ràng là cô sẽ không thể nào có được một cuộc trò chuyện quá phức tạp. Nếu có thể dời cuộc hẹn với trưởng khoa, gã sẽ làm ngay. Nhưng phải mất nhiều tháng để bà ấy có thời gian rảnh, và kế hoạch của gã phải được hoàn thành nhanh chóng, đặc biệt là khi gã cần phải giải thích tại sao lại quay lưng với dự án còn dang dở trước đó.

Vì vậy, thay vào đó, von Yipp cố gắng phớt lờ những cái nhìn kinh ngạc từ các sinh viên và nhân viên khi Mauczka, trong cơ thể gã, chạy vào khuôn viên trường với một con mèo trên vai. Chà, với dáng đi loạng choạng, cà giựt của cô ấy. Cô mèo đã đụng phải hơn một nửa bức tượng trên đường đi bằng gạch và đá vôi giữa những tòa nhà. May mắn thay, sự táo bạo của gã khi đem động vật vào khuôn viên trường khiến tất cả mọi người không dám động vô họ. Không ai muốn bị liên lụy khi chuyện này đến tai trưởng khoa.

Một ngày nào đó, von Yipp trầm ngâm khi Mauczka đến được tòa nhà chính, họ sẽ làm một bức tượng vĩ đại dành cho gã ở ngoài này.

“Khoa Kỹ Thuật nằm ở trên những bậc thang đó, sau cánh cửa,” gã nói. “Em có nhớ cách mở cửa không?”

“Không.”

“Bằng ngón cái, Mauczka. Sử dụng ngón tay cái để nắm chặt tay nắm cửa và xoay nó.”

“Nhưng mà tôi không thích chúng.”

“Em không thích nó ư? Nhưng mà nó rất hữu dụng đó. Sao em lại nghĩ thế—”

“Cảm giác kỳ cục lắm.”

“Nhưng mà em vẫn sẽ phải dùng nó nếu muốn có cái bánh ngọt tiếp theo.” Cách duy nhất để khiến Mauczka làm những điều cô không thích chính chính là hối lộ.

Khi Mauczka đến cửa, cô đưa cả hai tay ra ngoài và cố gắng xoay cái nắm mà không dùng đến ngón tay cái. Von Yipp thở dài. Vẫn phải làm nó thôi.

“Văn phòng của trưởng khoa ở ngay dưới hành lang,” gã vui mừng khi họ bước vào hội trường nhộn nhịp. Cảm thấy như mình đã rời khỏi đây quá lâu, mùi lưu huỳnh và dầu mỡ, cũng như tiếng ồn ào xung quanh của động cơ hextech đang hoạt động, tất cả đang chào đón gã trở lại, như một người bạn cũ lâu ngày không gặp. Một trong những thứ thay đổi theo chiều hướng tích cực là mùi hương lẫn âm thanh có lẽ đã tác động gã nhiều hơn. Gã gần như có thể cảm thấy mình đang rơi nước mắt vì xúc động, tự hỏi lòng mình không biết liệu mèo có thể khóc hay không.

Tuy nhiên, Mauczka, hoàn toàn không thích cảnh hàng chục học sinh chen chúc. May mắn thay, một trong những bài học mà cô đã thấm nhuần chính là không hét lên khi mọi chuyện diễn ra chẳng như ý mình. Thay vào đó, cô thì thầm, “Nhiều người quá. Không thích đâu.”

“Em cần phải đi qua ngó xem chúng thế nào. Nhưng đừng lo lắng, họ sẽ không giẫm lên đuôi em đâu.”

Và đương nhiên là họ không thể. Dù chắc chắn rằng đám trẻ đã trố mắt lên nhìn Mauczka và von Yipp đang ngồi trên vai, nhưng chẳng ai đến gần cả. Tuy nhiên, điều này vẫn làm Mauczka cảm thấy không thoải mái, vì vậy cô đã dựng người hết cỡ và… khè lên.

“Mauczka! Nào, đừng có rít lên nữa!” Von Yipp trong cơ thể mèo không thể nào đỏ mặt, nhưng hiện tại gã đang cảm thấy mặt mình nóng ran.

Gã không biết liệu có phải vì đang có một chiếc mèo rống lên trong một nơi mà động vật không nên có mặt, hoặc vị giáo sư đang rít lên đầy khó chịu, nhưng các sinh viên nhanh chóng dọn ra ngoài hành lang. Không còn bị phân tâm nữa, Mauczka đến văn phòng của trưởng khoa, mở cánh cửa dẫn đến căn phòng lớn, sang trọng, với nhiều cửa sổ vô cùng thoáng đãng.

Trưởng khoa Svopalit ngồi sau chiếc bàn gỗ sồi, nhìn xuống hồ sơ nghiên cứu với đôi môi mím chặt. Khi Mauczka bước vào, trưởng khoa bắt đầu nói. “Vậy thì… Von Yipp, hôm nay là vụ gì đây? Xin thêm trợ cấp cho khoản mới hay là muốn được thêm tiền trợ cấp? Bởi vì tôi đang…”

Von Yipp có thể nhận ra những điềm báo cho một bài lên lớp đầy giận dữ và bùng nổ nên gã tìm cách ngăn chặn việc đó. “Nói đii… Nói với bà ấy rằng...bà ấy trông...khá thoải mái?”

Thay vì vâng lời, Mauczka rướn người lên bàn của Trưởng khoa và chậm rãi chớp mắt. "Bà có muốn ăn bánh không?"

Trong tất cả những lời thoại xã giao, von Yipp nghĩ một cách đầy bức xúc, thì cô ấy nhất địnhphải dùng câu này cơ..

Trưởng khoa Svopalit nói bằng một giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy nguy hiểm mà von Yipp có thể nhìn thấy sự nghiệp của mình tiêu tan theo mây khói "Đóng cửa. Ngay.Lập.Tức."Ngay khi cánh cửa được đóng lại, gã nhắm mắt lại và đôi tai gã gập sát xuống mặt, chờ đợi những tiếng gào ra lửa ngay sau đấy...

khi mà gã nhận ra mình đang được bế xuống khỏi vai Mauczka. Trong cơn hoảng loạn, gã bắt đầu vùng vẫy—phải chăng bà ấy muốn ném gã ra ngoài cửa sổ?

Nhưng lúc gã nhìn vào gương mặt bà, gã chứng kiến một nụ cười tươi tắn nhất từ đó đến giờ. "Cô bé nhỏ nhắn này là ai đây?" bà hỏi với một giọng ngân nga khi bà dí mũi lên đầu mèo của gã. "Bé cưng này là ai thế?”

VVon Yipp sững sờ, quay lại nhìn Mauczka, người đang nhíu mày với những động tác sờ mó không thiện lành lên cơ thể của cô. “"Nào, làm ơn đi, nói cho bà ấy tên của tôi!”

“Von Yipp,” cô ấy trả lời.

Trưởng khoa Svopalit lắc đầu với tiếng cười âm trầm. "Chỉ có cậu mới dùng tên mình đặt cho mèo, Andreij".

“Không, nói tên của em ấy!” von Yipp nhỏ tiếng rên rỉ khi bà Trưởng khoa úp mặt mình lên bộ lông của gã. Thảo nào bà ấy không cho phép đem động vật vào khuôn viên trường. Thật là mất mặt!

“À! Mauczka.”

“Mauczka!” trưởng khoa nói với giọng đầy yêu thương, vuốt ve đôi má mèo của von Yipp khi đang chu môi muốn hôn. "Mauczka bé bỏng và đáng yêu của ta!" Sau vài phút cưng nựng cô mèo, bà sắc bén nhìn về phía Mauczka. "Không được đem chuyện này ra khỏi căn phòng này. Cậu nghe rõ chứ, von Yipp?"

Mauczka gật đầu. Von Yipp rên nhẹ đầy thỏa mãn. "Hoàn hảo. Chúng ta có thể hỏi bà ấy rằng liệu trợ cấp đã được thông qua chưa, hay chúng ta phải—”

"Tôi biết cậu đến đây để trình bày về phát minh của mình," Svopalit nói. "Để hỏi xin tôi thêm trợ cấp bù vào phần thất bại. Nhưng tôi đơn giản là không có thời gian. Cậu đã làm lãng phí nó bằng cách đem theo thứ..." Von Yipp cố làm bản thân phát ra tiếng rên nhưng nghe giống một tiếng kêu báo động kỳ hoặc hơn. “Thứ... thiên thần đáng yêu này vào văn phòng tôi."

"Mauczka, nghe rõ lời ta nói và lặp lại chúng. Nếu hiểu thì hãy gật đầu."

Mauczka gật đầu nhưng trưởng khoa lại xem đó như sự đồng ý với lời bà nói. "Tuyệt vời, tôi mừng vì cậu có thể hiểu."

"Khoan!" Mauczka nói to khi nghe thấy tiếng mèo kêu đầy gấp gáp từ von Yipp. "Tôi...đã ở trường Đại học này hơn ba mươi năm và—”

"Và cậu đã làm được gì trong thời gian ấy? Chỉ biết nói nhảm ngày qua ngày nhưng không có gì để chứng minh. Cậu có biết cậu đã tiêu tốn hết của tôi bao nhiêu tiền rồi không hả, von Yipp?"

"Ugh, giờ thì bà ta sắp lên lớp ta." "Giờ thì bà ta sắp lên lớp ta."

"Giờ thì bà ta sắp lên lớp ta." Mauczka lặp lại. Von Yipp nhăn nhó mặt mày.

“"Ít nhất thì một người trong số chúng ta biết 'lên lớp'!" Trưởng khoa nói rồi đảo mắt "Đâu là lần cuối cùng cậu dạy một lớp? Có những người đầu tư công sức vào ngôi trường này chứ không chỉ yêu cầu được đầu tư."

Gã ngẩng đầu lên. "Vậy...đứng lớp sẽ giúp tôi dễ dàng có được trợ cấp từ trường hơn à? Bởi vì tôi có thể làm thế. Rất vui lòng là đằng khác, nếu cho tôi đủ thời gian chuẩn bị."

Mauczka trình bày lại với Trưởng khoa, người nở nụ cười nham hiểm.

"Được thôi. Giáo sư Bunce đã ngừng dạy khóa học này chỉ vì một số việc gia đình vớ vẩn, gì đó liên quan đến ai đấy sắp chết."

Bunce? Trái tim của von Yipp rơi tự do xuống bàn chân bé nhỏ đầy lông. Không...Hẳn là bà ấy không có ý...

"Nghĩa là chúng ta cần ai đó dạy lớp nhập môn của ông ta". Ánh mắt sắc như gươm sau cặp mắt kính của bà hướng về gã.

"Tôi ghét dạy lũ ngốc nghếch năm nhất! Chúng nó không biết cái gì cả. Chúng nó không thể trợ giúp tôi trong nghiên cứu. Chúng nó là...con nít!"

Bà trưởng khoa nhấc bổng von Yipp lên và trả về cho Mauczka. "Có vẻ như Mauczka của cậu có hơi cáu bẳn rồi."

Mauczka cúi người xuống và thì thầm vào tai von Yipp. "Vậy...tôi có bảo với bà ấy là ông ghét con nít không?"

"Không! Nói rằng ta sẽ nhận lớp đó!"

Mauczka nhìn Trưởng khoa. "Tôi sẽ nhận lớp."

"Tuyệt vời" Svopalit đứng dậy, chỉ về hướng cánh cửa. "Nó ở phòng 2-7. Tốt hơn hết thì cậu nên nhanh chân lên."

"Ngay bây giờ á?!"

"Ngay bây giờ á?!"

Chỉ là môn Lục Giác nhập môn thôi, Andreij à. Đến Mauczka còn dạy được cơ mà."




Tâm hồn von Yipp lụi tàn khi nghĩ tới Mauczka đã cố nhưng không thể cầm vững viên phấn, và do đó cô không thể viết được tên gã lên bảng đen. Ôi sẽ gian khổ lắm đây. Gã nhanh chóng meo meo để chỉ dẫn cho Mauczka biết phải nói gì.

"Tôi," cô nói khi đang quay lưng lại với tất cả các sinh viên trong giảng đường, "Giáo sư von Yipp, sẽ là người giảng dạy cho các anh chị cho đến hết học k...khóa học này."

Cô ấy không phát âm nổi từ 'học kỳ', von Yipp đau thương nghĩ. Cô ấy còn không viết được tên mình thì làm sao vẽ ra được biểu đồ cần thiết để sử dụng trong các dẫn chứng. Làm sao cô ấy có thể dạy được lớp này?

May mắn thay, mấy đứa nhỏ kia mới chỉ năm nhất, những kẻ ngốc này hầu như chẳng biết cái gì vào với cái gì. Chúng dường như quá bận rộn với việc nhìn chằm chằm vào con mèo đang kêu trên bàn mà không hề nhận ra vị giáo sư của mình chẳng thể viết lấy một chữ.

“Mauczka, hãy viết những thứ ta ra hiệu bằng bàn chân lên bảng. Cố gắng sao chép cho thật giống nhé.” Gã di chuyển chân mình trên chiếc bàn, từng từ, từng chữ một. Mauczka nhìn chằm chằm không rời mắt, các bánh răng trong đầu cô đang quay hết cỡ khi những ngón tay viết lên hàng chữ Giáo sư von Yipp dần hiện trên tấm bảng bằng phấn giữa lòng bàn tay.

Qúa trình này mất tới sáu phút hơn.

Mồ hôi vã ra thấm đẫm lớp đệm thịt, von Yipp quay vào lớp khi thấy một học sinh dũng cảm giơ tay. Gã chỉ đạo cho Mauczka gọi cô bé.

“Thưa giáo sư von Yipp,” sinh viên lên tiếng, “Em chỉ muốn đảm bảo rằng giáo sư đã biết học viên đã học tới đâu. Khi giáo sư Bunce rời đi, thầy ấy chỉ mới nói về tứ lục giác.”

“Tứ... hmm, à ừ, tôi biết rồi.” Mauczka liếc nhìn von Yipp, người đang thúc giục cô hãy tiếp tục nói đi. “Chúng ta dừng lại ở đoạn nào” cô mèo đáp lại câu hỏi của nữ sinh viên một cách trống rỗng.

Thiếu nữ nọ đứng dậy, tay cầm quyển sổ ghi chép. “Lục giác lần theo trạng thái của tần số dao động trong phép thuật mà nó sẽ cung cấp năng lượng cho lõi hextech,” sinh viên thuật lại những gì mình đã viết lại. “Đọc đúng sự dao động giúp chúng ta hiểu rõ hơn cách một tinh thể nhất định sẽ tương tác với...” cô cau mày. “Giáo sư... có đang nghe không đấy ạ?”

Von Yipp gần như hét lên khi thấy Mauczka cố cuộn tròn vào quả bóng bên cạnh bục giảng, nơi mà đầu cô đã ở gần với bàn tay. “Em đang làm gì thế hả?! Mình phải dạy học đó!”

“Làm sao mà ông ngủ được khi mà lưng.... không uốn dẻo được nhỉ?” Mauczka thì thầm khi quay lưng lại, cô không quan tâm gì hết.

“Mauczka!!”

Mauczka hắng giọng. “Tôi đang cần nghỉ ngơi đôi mắt mình,” cô nói lớn, để tất cả sinh viên đều có thể nghe được. “Nếu như bạn quá nhàm chán khiến tôi chìm vào giấc mơ, bạn...”

“Sẽ nhận điểm kém.” Thật đáng ngạc nhiên, đây không phải phương pháp giảng dạy tệ nhất mà von Yipp từng gặp phải.

“Đúng vậy, điểm kém, trượt luôn,” Mauczka nói.

Tiếng thở bất ngờ của các học viên vang lên khắp phòng và chúng bắt đầu thì thầm với nhau. Thính giác của loài mèo vốn rất nhanh nhạy, von Yipp đã nghe được một vài đoạn hội thoại:

“Tôi biết đây là một lớp học khó, nhưng...”

“Hẳn phải có lý do cho điều này chứ.”

“Có lẽ nào… giáo sư đang cố gắng dạy dỗ chúng ta cách diễn đạt mọi thứ sao cho thật cuốn hút.”

“Để ta có thể kiếm được nhiều nhà tài trợ cho các thí nghiệm của mình?”

“Đúng vậy! Không giáo sư nào lại nhẫn tâm với học trò thế này đâu.”

Von Yipp lắc đầu trước sự ngây thơ của những đứa trẻ chưa trải sự đời. Rồi chúng sẽ sớm hiểu ra mặt trái cuộc đời thôi.

Mauczka phẩy tay, ra hiệu cho sinh viên. “Tiếp tục nói về cái… lục giác… hex… đi.”

Với tiếng thở hắt có thể nghe thấy được, các học viên bắt đầu nhẩm lại bài cũ, lần này với những bước trình bày táo bạo và ẩn dụ hơn. Von Yipp thì để mắt tới Mauczka. Gã phải làm cho cô ấy nghe lời - trò chơi đố chữ này cần phải diễn ra trong nhiều tháng để thành thục, và một con mèo không thể mua bánh cho người trưởng thành trước con mắt của những kẻ khác được. Gã phải tìm cách khác để động viên cô nàng thôi.

Khi sinh viên kết thúc câu nói, Mauczka mở mắt và gật đầu. “Tốt, ừm, giải thích ổn đó. Tốt lắm. Tất cả có thể đi. Lần sau sẽ khắc nghiệt hơn.”

Đáng lẽ ra sẽ phải có một giờ lên lớp đầy đủ với những bài diễn thuyết của giảng viên, nhưng không một sinh viên nào dám hó hé. Họ chạy vội khỏi lớp học, nhẹ nhõm vì không phải tiếp tục yêu cầu kỳ quái của vị giáo sư mới lạ lùng này.

“Mình về nhà được chưa?” Mauczka rên rỉ khi sinh viên cuối cùng rời khỏi lớp học. “Đói quá đi mất.”

“Được rồi,” von Yipp nói, tựa lên vai cô khi cô đụng vào một bức tường khác khi di chuyển. Nếu mọi thứ cứ tiếp tục thế này, liệu nó sẽ kéo dài được trong bao lâu đây?




Trong vài tuần tiếp theo, von Yipp gặp khó khăn trong việc làm quen với cuộc sống của một con mèo. Gã cảm thấy thật nhỏ bé, yếu đuối và phải phụ thuộc vào loài sinh vật to xác nhưng lại kém thông minh hơn gã. Là một giảng viên đại học, những cảm nhận này không phải là mới, nhưng bây giờ lại bị phóng đại lên gấp nhiều lần.

Mauczka thì... vẫn là một con mèo, nhưng khả năng tập trung và khả năng quan tâm có vẻ như đã tốt hơn. Cô ấy đã học được cách phát âm một số từ chuyên ngành khó. Với sự giúp đỡ của von Yipp, cô có thể biện minh được cho chữ viết không mấy chỉnh tề của mình là do bị thương trong hè rồi, và cô ấy có vẻ thích đưa ra những lời nhận xét châm chọc cho những sinh viên trả lời sai. Gã tự hỏi liệu sự tiến bộ của cô là do ý thức của cô đang trú ngụ trong bộ não của loài người, và liệu cấu tạo não có thật sự ảnh hưởng đến cách ý thức vận động.

Tuy nhiên, gã vẫn cảm thấy hoàn toàn là chính mình. Vẫn thông minh và đầy tham vọng như ngày nào. Von Yipp chỉ là cần phải tìm cách bộc lộ bản thân mình với tư cách là một chú mèo với các đồng nghiệp, gây ấn tượng mạnh và đe dọa, gã nhận được sự thúc đẩy mà bản thân mình chưa từng có. Cho đến lúc mọi chuyện thành công, cả hai sẽ phải tiếp tục giả vờ như mọi thứ vẫn đang diễn ra bình thường như bao ngày khác.

Đó là lý do tại sao những điều Mauczka từ chối, tưởng là nhỏ nhặt nhưng lại khiến gã bận tâm vô cùng. Bởi họ còn cả một con đường dài phía trước, bất cứ sai lầm nhỏ nào cũng có thể phải trả một cái giá rất đắt.

“Móng tay em dài nên trông bẩn quá,” gã rít lên. “Em phải cắt chúng đi thôi.”

“Tại sao chứ? Tôi không thể cào mọi thứ cho đến khi nó tự mòn đi à??”

“Bởi vì móng tay của loài người không hoạt động theo cách đó. Làm thế móng chỉ rơi ra cả cụm và máu chảy be bét thôi.”

“Thế thì đừng có cắt chúng đi. Đâu có vấn đề gì đâu.”

Von Yipp đã phải vật lộn nghĩ ra lý do tại sao Mauczka phải cắt bỏ chúng “sinh viên sẽ sớm phàn nàn với trưởng khoa về vấn đề vệ sinh của em đó,” nhưng điều đó dường như không là vấn đề với cô ấy. Cô đã từng miễn cưỡng cắt móng khi còn trong cơ thể ban đầu, và những phần thưởng không còn hiệu quả nữa khi giờ đây cô có thể tự lấy chúng cho bản thân mình. Gã bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

“Em… em sẽ phải vào tù đó!”gã thốt lên.

“Được thôi.”

“Em không muốn vào tù đâu. Cơ thể mèo này sẽ chết đói khi em bị bắt đi đó.”

“Nhưng tôi không biết nhà tù là gì.”

Von Yipp thở dài. “Hãy nghĩ đến cảm xúc mà em có khi ta nhấc em lên và ôm em vào lòng.”

“Thật kinh khủng,” cô rùng mình khi nói tới chuyện đó. Cô gật đầu nhìn cái máy, nó vẫn chiếm một khoảng không gian đáng kể trong căn hộ. “Thứ duy nhất khiến tôi ghét hơn cả là cái dây đó.”

“Nhà tù tệ hơn cái dây đó nhiều.”

Mauczka trợn ngược mắt. “Tôi không muốn đi tù đâu. Và nếu có thì, tôi sẽ…. trườn khỏi nó. Như tôi vẫn thường làm thôi.”

Von Yipp cảm thấy đau đầu. “Nhà tù không phải nơi mà em có thể tới và đi bất cứ lúc nào đâu.”

“Có thể chứ.”

“Không!” gã nạt. “Không thể! Em sẽ phải ngồi tù vì…. không cắt tỉa móng tay đấy, và các quản giáo sẽ đưa cho em những món ăn dở tệ em không thích—”

“Vậy tôi sẽ khóc.”

“Họ chẳng quan tâm đâu Mauczka!”

“Nhưng ông luôn để ý khi tôi khóc mà.”

“Bởi vì em là một con mèo!”

“Thì?” Mauczka hỏi một cách thẳng thừng.

“Bây giờ thì em đang trong cơ thể con người! Không còn đáng yêu nữa!”

Mauczka há hốc mồm, mở to mắt. Rõ ràng với cô ấy đây là một bất ngờ mới được tiết lộ. “Không còn dễ thương nữa?”

“Không còn.”

“Bởi vì tôi ở trong cơ thể ông nên...?”

“Đúng vậy.”

“Vì thế mà tôi đã không còn...?”

“Em không thể có tất cả mọi thứ mình muốn theo ý thích nữa.”

Mauczka nhìn chằm chằm vào khoảng không phải trước, lông mày nhíu lại đầy suy nghĩ. Von Yipp tự hỏi liệu có phải gã đã đi quá xa không. Nhưng cô ấy cần phải nhận ra rằng có những quy tắc khác nhau, đặc biệt là về những khoảng cách giới hạn khi không còn sự dễ thương nhỏ bé bông tròn. Theo cách hiểu khác nhau, cô ấy có thể kém mặt này nhưng lại khá hơn ở mặt khác, tất cả chỉ là do góc nhìn.

Một ý nghĩ thú vị.

Mauczka đi đến chỗ chiếc máy. Một phần của nó đủ sáng để cô có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình—và cô cảm thấy không vui chút nào với những gì mình thấy. Cô bẹo hai má và cau mày. “Trông tôi... gớm ghiếc quá! Đổi lại đi!”

Thô lỗ quá. Nhưng có lẽ cuối cùng cô ấy cũng hiểu được cuộc sống trong cơ thể già nua của von Yipp. “Ta đã nói với em rằng hiện tại mình không thể làm điều đó. Chúng ta không có các tinh thể phù hợp. Vì vậy, em cần phải nghe lời tôi nếu không muốn… vô tù.”

“Được rồi,” cô ấy giận dỗi. “Tôi sẽ cắt móng tay được chứ.”

“Và gội đầu nữa.”

“Với nước á?! Chúng ta đâu có thỏa thuận điều này!”

Đây sẽ là một đêm rất dài cho mà xem.




Một tháng rưỡi sau, lịch của trưởng khoa cuối cùng cũng có chỗ trống. Mauczka và von Yipp một lần nữa đến văn phòng của bà, để bà thủ thỉ với thân xác meo meo sau cánh cửa đóng chặt.

“Tôi đã nghe được một số báo cáo từ các sinh viên của cậu,” trưởng khoa Svopalit nói.

Nhưng Mauczka đã nhanh chóng thay đổi chủ đề. Cô và von Yipp đã luyện tập cho buổi diễn thuyết này cả tuần liền rồi. "Tôimongmọingườicóthểthấyđượctôitâmhuyếtvớingôitrườngnàynhưthếnào," cô nói một hơi liền. "Vàtôicảmthấytôixứngđángđểcóđượctrợcấpchodựánmớicủatôi." Cô lấy một hơi thật dài và sâu. "Nênlàxinbàvuilòngđóngdấumộcthôngqua—”

Mauczka nhìn sang von Yipp để tìm sự chấp thuận. Gã gật nhẹ đầu với cô. "Tôi...mong..." Cô mở miệng, nói chậm nhất có thể, "rằng...bà...thấy...được..."

"Đủ rồi." Trưởng khoa trông khó chịu. "Từ nhận xét giữa kỳ, có vẻ như mọi việc vẫn đang rất suôn sẻ. Có vài lời phàn nàn, nhưng đấy chỉ là lớp nhập môn thôi. Không có ai quan tâm cả, chỉ cần có một người sống đứng lớp là được rồi. Về căn bản là đi trông trẻ." Von Yipp meo meo đồng ý. "Cậu có nói rằng cập muốn có trợ cấp cho dự án mới."

Mauczka gật đầu.

"Có lẽ điều này sẽ tốt cho cậu," Trưởng khoa tiếp tục. "Cậu đã mày mò quá lâu cho chiếc máy "Giả thuyết Ý thức", hay là cái gì đấy mà cậu gọi nó ấy. Tôi vui vì cuối cùng cậu đã biết chấp nhận thất bại rồi. Chỉ việc muốn thử nghiên cứu thôi đã rất ngớ ngẩn rồi. Mà thôi, cậu đã điền đầy đủ các văn bản chưa? Đã viết Đơn xin chưa đấy?"

Tiếng meo đầy giận dữ của von Yipp vang lên và Mauczka gật đầu lần nữa. Họ vẫn đang tập viết chữ bằng cách Mauczka nhại lại những đường nét von Yipp vẽ ra với bàn chân mèo của gã. Cô vẫn chưa thành thạo trong việc viết chữ đâu nhưng đã đạt được mức đọc được rồi. Dù vậy, tốn đến mấy tuần chỉ để điền hết các loại văn bản bằng cách thủ công, tiếng lạch cạch của bàn phím dọa sợ Mauczka và khiến von Yipp đau đầu.

“"Cậu đã tuyển chọn các sinh viên cao học để hỗ trợ chưa?"

Von Yipp trừng mắt. Chỉ có thể tuyển chọn sinh viên cao học sau khi dự án được duyệt. Từ trước đến giờ, von Yipp gặp nhiều khó khăn trong việc thuyết phục được sinh viên đồng ý hỗ trợ gã—vì cái gọi là "thành tích tệ hại" của gã và làm việc với gã chả khác mấy việc "phá nát sơ yếu lý lịch của mình". Hẳn là Svopalit đang cố tình làm khó gã. Lần nữa.

“Ừm...”

"Vẫn chưa có sinh viên cao học nào à? À thì tôi nghĩ cậu cần phải tìm vài người đấy." Trưởng khoa Svopalit nở nụ cười khi đặt nhẹ bàn tay lên chồng hồ sơ bên cạnh bà. "Nhưng hãy nhớ rằng hầu hết các sinh viên giỏi đã bị chọn hết rồi."





Trên căn bản thì giáo sư von Yipp có văn phòng riêng. Trên cản bản thì nó là một phòng thí nghiệm cũ nhưng những đường ống đã ngừng hoạt động vào vài năm trước rồi. Nó vẫn vương mùi cống rãnh vào những ngày nóng. Và nó tí hon đến mức nhét vừa một chiếc bàn và một người cùng lúc đã là tốt lắm rồi. Nhưng trên cánh cửa của nó có gắn bảng tên của gã nên tạm thời thì có còn hơn không.

Thật không may, văn phòng khá nhỏ để có thể đóng chặt cửa khi phải kê thêm chiếc ghế nữa, vì vậy buổi phỏng vấn sinh viên cao học đã diễn ra với cái ghế đặt ở giữa cửa ra vào. Chân sau ghế dễ dàng bị đẩy qua lại khi có bất cứ ai ngang qua, nhưng von Yipp sẽ không để sự bất tiện này làm bản thân bị xao nhãng. Không phải chỉ là việc qua vòng khởi động mà thực tế là trưởng khoa đã hoàn toàn đánh giá sai cỗ máy của gã khi cho rằng nó không hoạt động, nhưng mà khi chuyện đó đã xảy ra.

“Hãy hỏi cô ta về lúc mà cô ta phải lựa chọn hoàn thành thí nghiệm quan trọng hơn hay các chuẩn mực đạo đức cần tuân theo hơn,” gã thúc giục Mauczka. Đó là một trong những câu hỏi quan trọng nhất của cuộc phỏng vấn, những người trước đó đều có câu trả lời không ổn.

Người phụ nữ trẻ trước mặt gã cau mày và dịch chuyển chiếc ghế mình đang ngồi, nhưng tờ giấy trong lòng cô kêu sột soạt. “Chà,” cô nói chậm rãi, mắt cô ấy nhìn lên khuôn mặt mèo của von Yipp một cách khó chịu. “Tôi cho rằng tôi sẽ phải nói là…. không bao giờ. Một thí nghiệm không tuân theo các chuẩn mực nguyên tắc là một thử nghiệm có kết quả ngay từ đầu và tôi sẽ cố gắng để —”

Blah blah blah, phần còn lại của những gì cô ta nói không còn quan trọng nữa. Von Yipp đã biết người này sẽ trượt. Nhưng gã yêu cầu Mauczka hoàn thành cuộc phỏng vấn và thông báo cho thiếu nữ trẻ rằng họ sẽ báo lại kết quả trong hai tuần tới. Người phụ nữ trẻ nhún vai, dường như không còn hứng thú gì nữa khi đứng dậy rời đi.

Mauczka đẩy tập tài liệu về phía von Yipp. “Đây là cái cuối cùng nhỉ? Sau đó chúng ta sẽ đi lấy bánh ngọt nha?” Thành thật mà nói thì có lẽ gã sẽ cần phải có một cuộc nói chuyện nghiêm túc về chế độ dinh dưỡng với cô mèo vào một lúc nào đó. Cơ thể con người của gã đã bắt đầu trông xanh xao và thiếu dinh dưỡng cho chế-độ-ăn-kiêng thuần bánh ngọt kia.

Von Yipp lướt qua những trang giấy. “Điều này thật không ổn mà. Ở đây nói rằng ta đã bị trùng hẹn giữa hai ứng viên. Thế này thì… chỉ cần yêu cầu một trong hai người họ quay lại vào ngày mai thôi.”

Hai tiếng bước chân dồn dập bên hành lang. Hai người đàn ông, một người có khuôn mặt dài và bộ ria mép rậm, người còn lại có chòm tóc mai lớn và một tách trà bốc khói, dừng lại trước cửa nhà von Yipp. Người râu ria mép nhìn xuống ghế. “Tôi sẽ đứng,” anh nói một cách cộc cằn, ra hiệu cho người đàn ông tóc mai ngồi xuống. Và người đó làm thế thật, đặt cốc xuống bàn của von Yipp.

Mauczka nhìn họ. “Đó là lỗi của tôi, tôi đã đặt trùng giờ. Một trong số hai bạn có thể —”

“Không phải lỗi của ngài,” người ngồi trên ghế lên tiếng, khuôn mặt tĩnh lặng như đá tảng.

“Chúng tôi là hợp đồng trọn gói, cả hai,” người đàn ông ria mép nhẹ nhàng tiếp lời. “Jakubb và Natyaz Batadel.” Người đó ra hiệu khi nói, giới thiệu mình là Jakubb và người để tóc mai là Natyaz.

“À, anh em. Tôi hiểu rồi. Chà, hãy hỏi về công việc của họ đi.”

Anh em nhà Batadel trình bày một cách thận trọng về những gì họ đã học - không có gì lạ lắm, vì sinh viên của các trường đại học luôn phải cẩn thận để ý tưởng của mình không bị đánh cắp. Nhưng họ có vẻ rất tài năng. Và bây giờ sẽ là bài kiểm tra thật sự.

“Hãy kể cho tôi nghe về thời điểm mà các cậu phải hoàn thành thử nghiệm quan trọng nhất, đặt nó trên cả các tiêu chuẩn đạo đức.”

Hai anh em trao đổi ánh mắt với nhau. Jakubb hắng giọng, nhưng Natyaz đã nhanh chóng trả lời. “Có một lần chúng tôi cần một số thứ, nhưng nó không thể kiếm được ở Piltover. Vì vậy, bọn tôi đã phải đi tìm nó ở chốn khác.”

“Chà điều thì có gì là vi phạm các quy chuẩn giao thức đâu,” Mauczka trả lời trước sự thúc giục của von Yipp.

“Đó là hóa kỹ,” Jakubb nói khẽ. Những dòng chữ lơ lửng trong không khí.

Von Yipp chớp mắt. Hóa kỹ, từ Zaun, cái này... không được đánh giá cao ở Piltover. Trên thực tế, nó đã bị cấm ở các trường đại học của Piltover, để giảm thiểu sự phá hoại xuống mức thấp nhất có thể. Có rất nhiều phát minh đã bất ngờ phát nổ, việc thêm các hóa chất tới từ Zaunite vốn dễ bay hơi sẽ khiến những cỗ máy không ổn định kia trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

“Vậy thế giới này cần hóa kỹ để làm gì?” von Yipp tự hỏi.

Mauczka đặt câu hỏi và Jakubb nhún vai. “Chúng tôi muốn tạo ra thứ gì đó dành cho một người vận hành duy nhất. Một thí nghiệm khiến người ta trở nên độc đáo hơn và… có thể thay đổi ngoại hình khi vẫn là chính bản thân mình.”

“À, thú vị rồi đây...”

Vào cuối buổi phỏng vấn, Mauczka đã chuẩn bị đưa ra những câu thông báo đầy tiêu chuẩn “tôi sẽ liên lạc lại sau”, nhưng von Yipp đã kịp ngăn cô lại. “Nói với họ rằng họ đã được nhận đi.”

Mauczka nhìn hai anh em nọ, cân nhắc khi Natyaz nâng cốc nhấp một ngụm trà. Cô nhìn chằm chằm vào anh ta, cất tiếng hỏi, “Đồ uống của cậu thế nào?”

Anh ta chớp mắt ngạc nhiên khi đặt cốc xuống. “Nó ổn,” anh nói, “nhưng hơi lạnh. Có lẽ do thời—”

Không rời mắt khỏi người mới, Mauczka chậm rãi đẩy chiếc cốc rơi khỏi thành bàn. Nó rơi xuống đất, vỡ tan, trà đổ đầy sàn.

Von Yipp, thích thú với bài kiểm tra đầy ngẫu hứng này, dõi theo hai anh em nọ sẽ phản ứng thế nào khi một giáo sư có hành động như vậy.

Cả Jakubb lẫn Natyaz đều không để ý đến nó.

“Hai người được nhận,” Mauczka nói.

Jakubb gật đầu. “Vậy công việc... is gồm những gì?”

“Tôi sẽ tiết lộ chi tiết hơn sau khi nhận được sự chấp thuận từ bên trên.”




“Anh em nhà Batadel?” trưởng khoa hỏi một cách đầy khó chịu. “Chúng gần như đã bị đình chỉ học ở kỳ trước.”

“Nhưng mà họ đâu có bị.”

“Và chúng không được phép đăng ký các khóa cao học nâng cao.”

“Chính vì thế nên họ sẽ có nhiều thời gian hơn những sinh viên cao học khác khi tham gia dự án mới của tôi.”

Với một cái phẩy tay đầy bực bội, trưởng khoa Svopalit ném tập hồ sơ về Batadel lên bàn của mình. “Được thôi. Nhưng lẽ ra bây giờ cậu cần phải bổ sung thêm thông tin cho tôi về dự án lớn này, von Yipp.”

“Tôi đang làm việc chăm chỉ đánh máy bản tóm tắt đây. Nó sẽ ở trên bàn làm việc của bà...” Mauczka tiếp tục.

“Lúc nào?”

Cô ấy vẫn đang làm mọi chuyện rất tốt. Von Yipp ngồi trên vai Mauczka, chỉ cần nói trước một đến hai từ mà cô ấy đã biết cách trả lời rồi, nàng mèo đã trở nên điêu luyện hơn trong việc chuyển lời tới trưởng khoa một cách vô cùng chính xác.

Nhưng gã đã thấy vấn đề ngay lập tức, mọi thứ trở nên rất khó khăn trong cơ thể mèo khi đối diện với những thứ không thể bỏ lỡ. Như là mặt trời ló dạng qua khung cửa sổ lộng lẫy nhìn thẳng ra khuôn viên trường. Và mỗi khi trưởng khoa cử động tay, ánh nắng sẽ phản chiếu qua chiếc đồng đồ trên cổ tay. Thật khó để không đuổi theo những chấm sáng nhỏ bé đó, kể cả khi gã đã cố hết sức kiềm chế bản thân. Tuy nhiên, Mauczka thì hoàn toàn bị phân tâm.

Trưởng khoa đã cố gắng nhìn theo mắt Mauczka để xem cô ấy đang ngắm nghía cái gì, nhưng nhanh chóng bỏ cuộc. “Cậu đã đến văn phòng của tôi nhiều lần, Andrej, để xin được tài trợ cho dự án được cho là sẽ ‘thay đổi tất cả mọi thứ’, khi tất cả mọi người đều thấy rằng điều này đã vượt quá khả năng của cậu.” bà nói bằng giọng trầm. “Và cậu thậm chí không thể để tâm đến tôi khi đang cầu xin sự giúp đỡ từ tôi luôn.”

“Tôi...” Mauczka cố gắng kéo mình ra khỏi tia sáng phản chiếu, nhưng vô ích.

“Cậu… cậu thật sự điên rồi, đúng chứ?” Trưởng khoa đứng lên, nghiêng người qua bàn đầy đe dọa, bà cố gắng giao tiếp bằng ánh mắt với Mauczka. “Bởi vì tôi không hiểu được tại sao lại lãng phí thời gian với cậu như thế, trong khi sự thiện chí của tôi chẳng đổi lại được gì. Tôi cảm thấy mệt mỏi với việc dồn tiền vào các dự án vớ vẩn cậu đề ra. Nó không phải thứ có thể sử dụng được, và chẳng cứu vãn được cái quái gì, không gì cả. Và trên hết,” bà nói, cao giọng, “cậu nhất định che giấu những ý tưởng của mình, ra cái vẻ bí ẩn. Cậu có vẻ nghĩ rằng tầm kịch tính của việc tiết lộ quan trọng hơn là giám sát quá trình đúng không. Tôi ở đây để nói với cậu rằng: Đấy. Không. Phải. Cách.”

Von Yipp có thể cảm thấy tiếng gầm gừ phát ra ở cổ họng mình, và trước khi kịp nhận ra, gã đã lao tới, giơ móng vuốt về phía trưởng khoa. Mauczka chớp mắt, trở về hiện tại để kiềm chế chủ nhân của mình.

Trưởng khoa sụt sịt. “Tôi sẽ phải đuổi con mèo của cậu đi thôi.”

“Hả?!”

“Cô ấy thực sự rất dễ thương, tôi vốn đã định cho phép. Nhưng cậu dường như không để ý đến quy tắc về việc động vật không được phép trong khuôn viên trường, đó là biểu hiện của sự thiếu tôn trọng. Và tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho điều đó từ cậu.

Nếu von Yipp đang ở trong cơ thể người, gã sẽ bắt đầu la hét hoặc ném đồ đạc. Thật không công bằng. Làm sao mà gã cứ phải thể hiện những gì mình có thể làm để nhận được sự tôn trọng của đồng nghiệp trong khi gã luôn bị cản trở bởi trưởng khoa chứ?

Gã giơ một móng vuốt và cào vào bàn của bà.

“Kéo con vật này ra khỏi bàn làm việc của tôi ngay!” Svopalit hét lên khi cô nâng cơ thể mèo của von Yipp lên bằng cách túm gáy. “Cái này là đồ cổ đó. Nó...nó...”

Trưởng khoa chết lặng trước những gì bà nhìn thấy.

Trên tấm gỗ sơn mài, von Yipp đã khắc bằng móng vuốt:

Tôi là v

Gã không còn quan tâm đến việc liệu gã có làm hỏng mọi thứ rồi không. Để cho các đồng nghiệp của gã có thể biết chuyện gì đã xảy ra, rồi họ sẽ cười cợt khi gã phải cuốn gói ra khỏi ngôi trường này. Được thôi. Ít nhất thì bà trưởng khoa sẽ phải đi làm ngày qua ngày, ngồi ở chiếc bàn này và bị nhắc nhở rằng bà ta đã sai lầm như thế nào. Gã biết mình đang làm gì. Cỗ máy của gã đã hoạt động, tốt nữa là đằng khác! Sao bà ta có thể ba hoa về thứ mà bà ta không biết một tí gì? Von Yipp là một thiên tài. Gã biết rõ điều đó trong từng khúc xương mèo bé nhỏ của gã.

Phải chi gã có thể hoàn thành được việc viết tên của mình! Bà Trưởng khoa cứ nhìn, nhìn, và tiếp tục nhìn. "Von Yipp," bà nhẹ nhàng nói.

Một đám mây che chắn đi mặt trời, thả tự do cho Mauczka khỏi sự độc tài của những tia nắng nhún nhảy. "Trưởng khoa Svopalit."

“Cậu...chưa từng nói cho tôi...cậu nghiên cứu trí tuệ động vật!” Bà kêu lên. "Đó là lý do vì sao Mauczka luôn đồng hành với cậu mọi lúc mọi nơi."

“Ừm.”

“Con bé còn có thể làm gì?”

Von Yipp khá kinh ngạc khi mọi thứ rẽ sang hướng khác, nhưng còn lâu gã mới lãng phí cơ hội này.“Mauczka, em hãy hỏi ta rằng 52 nhân 21 bằng bao nhiêu đi.”

"Ừm, Mauczka, 52 nhân 21 bằng bao nhiêu?"

Tận hưởng việc được tàn phá chiếc bàn của trưởng khoa thêm lần nữa, gã khắc 1092 lên mặt bàn. Bà Trưởng khoa thốt lên kinh ngạc rồi vỗ đôi bàn tay.

"Điều này thật tuyệt vời, Andreij! Chúng ta đã thử và thất bại trong việc nâng cao trí thông minh của động vật suốt bao nhiêu năm, nhưng cậu..." Bà dừng lại và nhìn vào con người phía trước. "Cậu đã làm được thứ không ai làm được. Và với một màn tiết lộ đầy kịch tính nữa chứ! Tôi đã… Tôi đã sai về cậu."

Bà chìa tay ra phía trước ám chỉ việc bắt tay. Mauczka nhìn về nó mà không biết phải làm gì.

"Bắt tay bà ta đi! Em đã nhìn thấy ta làm rồi mà."

Mauczka chạm bàn tay mình với bàn tay của bà Trưởng khoa, nhưng vẫn không chịu dùng ngón cái để nắm một cách chắc chắn.

"Giờ thì," Trưởng khoa Svopalit nói, hơi thẫn thờ khi bà lần nữa ngồi xuống bàn mình. "Hãy bàn về vấn đề trợ cấp."





"Như chúng ra đã luyện tập. Cầm bút chì lên, nhìn theo động tác của chân ta rồi nhại lại những gì ta đang làm."

"Tôi sẽ cố." Mauczka đã làm mất vài chiếc bút chì vào trong gầm giường và Von Yipp không hề có hứng thú đi lấy chúng ra cho cô.

Mất vài giờ để cẩn thận phác thảo, tẩy xóa, làm lại từ đầu...nhưng cuối cùng, Mauczka đã cho ra được thành phẩm đại khái cho thấy được họ cần phải làm gì. Von Yipp đầy tự hào nhìn nó.

Với sự giúp đỡ của cô, trợ cấp của Trưởng khoa và cả sự hỗ trợ của anh em nhà Batadel...von Yipp sẽ cho họ thấy một nhà khoa học thực thụ có thể làm được gì. Và những bản thiết kế này sẽ là bước đầu tiên trong việc biến nó thành sự thật.

Chiếu đoạn tiết lộ đầy kịch tính nào.

Bộ chiến giáp thảm Họa này.

Đúng thật là "Trí tuệ động vật".