Trước Mắt Là Bờ

Bởi Ian St. Martin


Vùng biển tĩnh lặng một cách kỳ lạ khi đêm về. Bề mặt không hề có chút gợn sóng, khiến người ta có thể nhầm nó là một tấm kính đen phản chiếu bầu trời đầy sao ở phía trên. Ánh trăng tắm vạn vật trong ánh sáng bạch lạnh lẽo của mình, mặc dù nó đang dần mất đi.

Mặt trăng đang bị bóp nghẹt. Bầu trời giữa nó và những người say mê vẻ đẹp ấy đã bị đánh bại trước sự săn lùng của bóng đen di chuyển trong đêm như cơn bão. Giống như chúng đã từng được nhìn thấy trước đây, khi nhiều linh hồn đã bị cướp đi, cuốn vào sự dày vò bất tận, nhưng chúng chưa bao giờ phát triển đến kích cỡ khổng lồ như vậy.

Với tất cả sự kinh hoàng chúng đem lại, các cơn bão bóng đêm đầy ắp thịnh nộ quái đán từ Quần đảo Bóng đêm. Những người sống sót đã học được cách nhận ra dấu hiệu khi chúng tới tới, cách sống sót sau cơn thịnh nộ và cách để tang những người xấu số bị bắt đi. Nhưng những thứ đang xảy ra ngay lúc gì, chúng đang vươn lên nuốt chửng lấy bầu trời, một thứ gì đó khác hẳn.

Gần như có một bàn tay vô hình đang hướng dẫn nó.

Tuy nhiên, đêm nay, người ta vẫn có thể thoáng nhìn thấy sự tĩnh lặng của mặt biển và thế giới. Đêm nay, sự hoàn hảo của nó chỉ bị hoen ố bởi những hòn đảo nhỏ đầy vụn gỗ, các mảnh vải rách bay khắp nơi và xác nhấp nhô của người mới qua đời.

Tudre cố gắng không nhìn vào chúng. Trong những giờ đầu tiên sau đấu tranh, tuyệt vọng khi phải từ bỏ con tàu, anh đã hét lên khản cả cổ, gào khóc với hy vọng rằng có ai khác sống sót. Nhưng vô ích. Anh chỉ còn lại một mình.

Vì thế, với chút sức lực còn lại, Tudre bám vào một khúc gỗ trôi dạt, chống cự với dòng nước băng giá đang tìm cách nhấn mình xuống vực sâu không ánh sáng. Anh gần như có thể nghe thấy tiếng gọi nơi vực sâu, dụ dỗ tham gia cuộc vui cùng những người khác, chiếc lưỡi bạc của cô ta ve vuốt anh về giấc ngủ thiên thu, chỉ cần anh để cho làn nước lạnh giá này tràn vào phổi mình.

Biển đã làm chân anh tê lạnh, nhưng Tudre vẫn có thể cử động chúng. Anh câm lặng trước tiếng gọi của sự tuyệt vọng bằng cách chấp nhận cái chết đang dần đến. Tudre sẽ không thể đạt được thành tựu trong cuộc sống bằng cách chịu sự khuất phục, và anh sẽ không bắt đầu nó ngay lúc này.

Anh cần phải tới được đất liền. Tudre đã dùng hết tốc độ mà mình có thể để tới được Fallgren, một hòn đảo nhỏ ngoài khơi Valoran. Nó đã tới rất gần đây rồi —sẽ không ở quá xa đâu.

Mặc dù đã kiệt sức và cái lạnh làm mờ dần tầm nhìn, Tudre vẫn có thể đóng mở mắt bình thường. Anh tập trung cực độ, nhận ra đó là một mảnh dầu đang trôi dạt đến gần mình. Tudre nhìn chằm chằm vào nó. Các vết mực trên bề mặt bị hoen bởi nước, nhưng vẫn có thể đọc được.

Đó là một phần của bản đồ điều hướng của họ. Nét vẽ nguệch ngoạc trên đó như một bức tranh thô, cũ nát về các tuyến đường thương mại và vận chuyển, cùng với các khoảng cách hàng hải. Tên của những địa điểm đã được biết tới và một số nơi bí mật. Những bức vẽ thô sơ này có các đám mây và khuôn mặt, luồng gió thổi ra từ đôi môi của chúng để đánh dấu những làn đường thuận lợi nhất, khi mà gió có thể đẩy tàu đi thật nhanh, đương nhiên là dành cho ai có gan dám—

“Thật điên rồ.”

Tudre khịt mũi, vươn tay bắt lấy chiếc đèn lồng đu đưa trong cabin, thứ ánh sáng duy nhất lúc này. Biển ngày càng trở nên hung dữ hơn và ông không có thời gian để chịu đựng sự vô lý của người trước mặt.

“Tuổi già thật khiến người ta trở nên yếu ớt, thưa ông Bowsy?” Tudre nở một nụ cười lớn và tinh ranh khi mồi chiếc áo đi biển cũ bên người mình. “Không có gì xấu hổ nếu cảm thấy như vậy đâu. Hãy nói với tôi, một người tử tế ngay lúc này. Tôi sẽ cần người để thay thế ông để giữ cho cả đoàn yên ổn.”

“Tôi không sợ.” Bowsy đáp, giữ bản thân đứng vững để khạc đờm lên boong tàu qua khe hở do chiếc răng bị mất tạo nên. “Nhưng mà chuyện gì cũng có lý do của nó. Việc này có thể khiến chúng ta tử nạn thưa thuyền trưởng. Và tôi không phải người duy nhất nghĩ như vậy đâu.”

“Chúng ta đi nhanh, chúng ta sẽ giàu có.” Tudre đặt ngón tay xuống tấm bản đồ cũ trên bàn trước mặt họ. Anh quét qua một vũng nước đọng lại từ một vài giọt đọng lại trên đầu họ, rồi lần theo một con đường được vẽ bằng mực đỏ xỉn. “Những con tàu xung quanh ta đã cặp bến, các thủy thủ đoàn của chúng hành động như thể đang quay trở lại với bầu vú mẹ yêu. Nhưng những thương nhân không bao giờ ngủ, thưa ông Bowsy. Hãy nghĩ xem ngay lúc này, ở ngoài đó, những thứ không được bảo vệ! Ta sẽ chạy tới, lấy được những thứ mà chúng quá thèm muốn có được.”

“Họ buộc phải dừng thuyền bởi vì thứ Sương Đen chết tiệt đó.” Bowsy bắt chéo cánh tay đầy hình xăm trước ngực. “Thứ to lớn mà ai cũng thấy, hãy nhớ đến vị trí của mình, ngay cả những người có tuổi đời lớn nhất. Thứ ngoài kia sẽ nhấn chìm mọi thứ, đó là điều mà tôi đang cố nói!”

Tudre đứng thẳng người, nhận ra rằng một số vết mực đỏ dính trên bản đồ đã làm ố ngón tay mình. Anh nhìn chằm chằm vào người giám sát lộ trình của mình. Giọng anh trầm xuống, chuyển sang âm điệu lạnh lùng hơn khi cuộc thảo luận đã đi đúng hướng. “Bất cứ ai muốn ở lại thì đều có thể đi luôn, không có hậu quả nào. Ít người hơn có nghĩa là có nhiều tiên hơn dành cho những người có lòng gan dạ. Chúng ta sẽ dong buồm ra khơi, không mắc bất cứ sai lầm nào.”

Bowsy đã cố hết sức, lần cuối. “Hãy bỏ phiếu. Để cả đoàn có thể có tiếng nói của mình.”

“Không phải lần này.”

Đôi mắt Tudre nhìn thẳng vào hoa tiêu của mình, kiên cường. Bowsy nhìn anh trong một khoảnh khắc dài, và chuyện gì đến cũng đến. Anh nhìn sang chỗ khác.

“Giờ thì.” Tudre nhăn nhở, nụ cười trở lại đầy tinh ranh. “Tham gia chứ?”

Turde lắc đầu, cố gắng xua đuổi ký ức còn sót lại ùa về trong tâm trí, nhưng nỗ lực đó khiến anh choáng váng. Nỗi nhớ là thứ không được hoan nghênh vào lúc này, nhưng nó vẫn ập tới, bất chấp nỗ lực của anh, đeo bám đôi mắt tựa như đá tảng. Hoặc như thể có thứ gì đó đang giữ nó ở chỗ ấy, bắt anh phải chứng kiến.

Khi đó, anh cảm thấy có một sự kỳ lạ bao trùm lấy mình, giống như sương mù cuộn lại trên mặt trước. Cuộc sống của thủy thủ đầy rẫy những điềm báo và các điềm dữ, nhưng các cảm xúc đầy cảm tính hay những lần kém may mắn. Tudre từ lâu đã hòa hợp với một thế giới khác tồn tại song song với nơi mà mình sống, thỉnh thoảng bức tường ngăn cách lại mỏng đi. Nó đang xảy ra ngay lúc này, giống như một cơn đau nhói. Cảm giác sợ hãi và tức giận đã kéo dài, tìm cách để tội lỗi ăn vào xương tủy anh. Nhưng giờ đây, anh không hề có các xúc cảm ấy.

“Thuyền được tạo ra để ra khơi’, đó là câu hỏi mà bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ trả lời. “Tôi đã chạy thoát hàng chục lần. Khi nhìn thấy một cơ hội, phải nắm lấy nó ngay. Không thể sống một cuộc đời ủy mị được!”

Những lời của Tudre vô cùng kiêm cường, mang đậm dấu ấn dũng cảm mà anh đã có trong cuộc đời mình, sự gan dạ và tàn nhẫn tự nhiên khiến anh không chỉ vươn lên làm thuyền trưởng mà còn lèo lái nó trên con đường. Biển cả sẽ không hề nương tay với kẻ yếu, Bilgewater cũng như bất cứ cảng lớn nào chưa bao giờ là cửa tối tăm của anh. Bỏ qua một cơ hội, rất có thể sẽ khiến bạn nhận ra đó là cơ may duy nhất của mình để giữ cái cổ liền thân hoặc nội tạng nguyên trong bụng.

Nhưng trong đêm nay, vào cái lúc mà lạnh thế này, không có ai bị thu hút bởi sự phát biểu dũng cảm của anh. Chỉ có nỗi sợ hãi dâng lên từ đáy vực sâu. Nó vẫn ở đó, không hề suy giảm trước ý chí của anh.

“Đất liền ở gần đây thôi,” Tudre tự nhủ. “Hẳn là thế.”

Tudre đã không nhận ra mình đang di chuyển. Khúc gỗ của anh đúng như tên gọi của nó, chậm chạp tiến về phía trước, về phía các mảnh vụn trong bóng đêm khác. Tên cướp biển đã xem xét và tìm cách chắp nối các mảnh vụn trôi nổi, nhưng không tìm thấy bất cứ dấu hiệu khả thi nào để tránh bị chết đuối. Tuy nhiên, trong đó có một sợi vải buồm, nhưng Tudre biết nó sẽ giống một mối nguy hơn là cứu tinh. Anh đã thấy nhiều thủy thủ hoảng sợ bị mắc kẹt trong cơn bão như vậy, nó sẽ giống như một sợi xích nếu gió và nước cùng dâng lên, quật thẳng họ sang một bên.

Sự lo lắng làm những biểu hiện căng thẳng của Tudre đến gần hơn khi chiếc dây buồn đến gần hơn. Anh đưa tay ra, cố gắng đẩy nó, nhưng cánh tay loạng quạng lại đụng vào khuỷu tay, khiến anh chới với mất thăng bằng. Anh gầm gừ qua hàm răng nghiến chặt, chiến đấu với các cánh buồm—

“Nhanh lên!” Tudre gầm lên, cố gắng cất cao giọng của mình lấn át cơn bão. “Sợi đây đó thật chắc chắn!”

Anh không thể biết liệu có ai nghe thấy tiếng mình di chuyển và ra lệnh không. Mưa cùng với màn sương và bóng tối quất thẳng vào boong tàu, cánh buồm chao đảo cùng với thủy thủ đoàn. Những cơn lốc gầm rú xung quanh họ, không phải bằng gió mà với các giọng nói. Một dàn hợp xướng tiếng hét của đã tấn công Tudre ở chặng cuối của cuộc đua. Con tàu của anh chạy rất nhanh, nhưng không đủ để vượt hẳn lên phía trước.

Kho báu lấp đầy nhà kho của họ. Hàng hóa bị đánh cắp từ các cửa hàng ven biển, nơi các tàu buôn neo đậu, tất cả đều dễ dàng bởi người canh giữ đều bỏ của chạy lấy người khi Harrowing ập tới. Tuy nhiên giờ đây, chính thứ đó đang khiến họ chậm lại. Bowsy sẽ nhắc nhở Tudre vì đã không tin mình, nếu như ông không phải người đầu tiên bị bóng tối nuốt chửng.

“Thuyền trưởng!”

Tudre quay lại, khi nghe thấy tiếng cậu bé Flir và nhìn thấy đứa nhỏ đang vật lộn với một cánh buồm. Flir đã cố gắng chiến đấu đầy tuyệt vọng để cố định cột buồm, giữ cho nó không bị tuột ra, nhưng cậu đã thua trong cuộc chiến đó.

Tudre nhìn chằm chằm vào Flir, cậu nhóc cầu xin sự giúp đỡ của anh khi các sợi dây thừng không nghe theo ý mình. Tudre cân nhắc đi về phía cậu, nhưng sau đó nhìn thấy những mảnh vụn bay ra từ gốc cột, và tất cả nghi ngờ đã thành hiện thực.

“Thuyền—”

Cột buồm bị gãy, mang theo Flir bay lên cùng màn đêm tối. Tudre thấy đôi mắt của đứa nhỏ, sợ hãi khi thấy nó bay vào một đám mây với khuôn mặt vặn vẹo đang dang rộng tay. Chỉ một nhịp tim, cậu bé biến mất, thêm một tiếng hét nữa thêm vào dàn hợp xướng.

“Cậu ấy tốt hơn tôi,” Tudre gầm gừ trước lời buộc tội thầm lặng của biển cả. Anh cảm thấy sức ép của nó bên trong hộp sọ của mình, cảm giác như đang bị theo dõi bởi một thế lực thần bí nào đó.

Cánh buồm quấn quanh cẳng tay, càng lúc càng giữ chặt hơn dù anh cố thoát khỏi nó.

“Cậu ấy sẽ tốt hơn,” anh lặp lại, nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ của cánh buồm đang bám trên tay mình, “hơn tôi.”

Vì sao? Tấm vải ôm lấy cổ tay anh như muốn hỏi điều đó.

Tudre rùng mình, nhưng không phải vì lạnh. Tâm trí lúc này như đang chơi đùa với anh, nó đánh qua lại, mệt mỏi và đầy tuyệt vọng như chủ nhân lúc này. Anh cố gắng kéo mạnh cánh tay ra, nhưng dừng lại giữa chừng vì suýt tuột khỏi khúc gỗ.

“Bởi vì tôi chính là thuyền trưởng chết tiệt!” Tudre khạc nhổ. “’Đây là con tàu của tôi, do tôi bỏ tiền. Nhiệm vụ của tôi đối với mọi thủy thủ đoàn, không chỉ với cậu bé Flir. Tôi chạy ra để cứu cậu ta, rồi cũng bị tóm gọn thì sao hả? Các thuyền viên còn lại sẽ ra sao nếu không có tôi ở đó?”

Trong một khoảnh khắc, sự tức giận ập tới Turde. Anh vặn mình, kéo mạnh cánh tay về phía sau, cuối cùng thì cánh buồm cũng rời đi. Nhưng nó đã xoay anh lại, đặt lưng anh vào khúc gỗ, và phải mất một giây đến khi tay cầm rời khỏi và anh ở dưới nước.

Sự im lặng bao trùm lấy anh, cái lạnh khiến anh choáng váng. Tim Tudre trễ vài nhịp trước khi lấy lại sự bình tĩnh. Anh là một người dày dặn kinh nghiệm, đứa con của biển cả chứ không phải một con cá xanh nào đó. Anh nhìn lên, thấy bề mặt phía trên, cố gắng vươn cánh tay, chân để nâng người lên. Nhưng anh không thể cử động.

Đó không chỉ là những thớ cơ bắp mệt mỏi, tê liệt do cái lạnh. Con mắt tinh tường của Tudre đảo hai bên, nhưng chỉ thấy những bóng mờ dưới ánh trăng ảo diệu. Nhiều mảnh vỡ hơn nữa, những mảnh vỡ nhẹ hơn của con tàu đắm vẫn chưa lắng xuống vực sâu như mực kia. Cùng với các thi thể. Của những người phụ nữ và đàn ông đã từng gọi anh là thuyền trưởng.

Những người đã dựa vào anh...

Lời nói ấy mắc kẹt trong đầu Tudre, cảm giác thật hơn chỉ là một thanh âm.

... và anh đã phản bội họ.

Tudre thoát khỏi bất cứ thứ gì đang cố gắng kìm hãm mình, hoảng sợ đem lại sức mạnh kinh hoàng khiến anh nổi lên khỏi mặt nước. Anh thở hổn hển, xoay người kiếm tìm khúc gỗ. Anh tìm được nó, ôm chặt như thể đó là mối tình đầu của mình.

Chỉ sau đó vài giây, khi những ngón tay anh lần mò lên bề mặt bóng bẩy của nó, Tudre mới nhận ra thứ mình vớ được. Nó là một phần của con thuyền cứu sinh. Một trong những chiếc thuyền cứu hộ—

“Lên thuyền cứu hộ đi!” ai đó đã hét lên. “Bỏ thuyền!”

Có nhiều thứ kỳ lạ trên tàu. Những con thú tàn tạ, kinh khủng thoát ra từ cơn bão như một bầy ve chó. Chúng vượt qua dòng nước dữ mà không tốn chút sức lực nào, hoàn toàn chẳng bị ảnh hưởng khi dùng nanh và móng vuốt tàn sát thủy thủ đoàn của Tudre.

Tudre và thuyền viên đã kiếm được rất nhiều tiền trong sự nghiệp của họ. Tư nhân, thương gia, các doanh nhân, tất cả đều đúng khi gọi họ, nhưng đúng nhất vẫn là cướp biển, đúng vậy, những kẻ cướp. Họ chẳng xa lạ gì với bạo lực, và mỗi người khi bước lên boong đều có vũ khí giắt trên mình.

Nhưng khi rơi vào cơn thịnh nộ tựa lưỡi hái kia. Những người đàn ông và phụ nữ mà Tudre đã từng chứng kiến các trận đánh, săn hạ những con thủy quái vĩ đại của vực sâu hay chiến đấu với các vệ binh dũng cảm, họ đang cầu xin như đám trẻ nhỏ với các con quái vật không thể hiểu nổi sự xót thương. Tất cả những gì họ nhận được chỉ là một cơ thể đứt lìa cùng với linh hồn bị đánh cắp.

Tudre đấm và đẩy mình qua hàng loạt gương mặt hoảng loạn vây quanh chiếc thuyền cứu sinh bị vỡ mà con tàu có. Một số người đã bị bỏ lại cảng để giảm tải trọng lượng, để họ có thể chất càng nhiều chiến lợi phẩm càng tốt, và giờ đây, những người đàn ông và phụ nữ đã đóng những hòm gỗ quá nhiều, hơn cả trọng lượng mà con thuyền có thể tải được.

“Mở đường đi!” Tudre bạt tai một thuyền viên sang một bên, đu một chân lên chiếc xuồng cứu hộ gần nhất.

“Chờ đã!” một người đàn ông gọi vọng lên từ mũi thuyền. “Thuyền đã quá tải rồi! Không thể thêm nữa, nếu không sẽ chìm mất.”

“Bỏ đi!” Tudre nói, ngón tay siết chặt chuôi kiếm giắt ở thắt lưng.

“Không thể mạo hiểm với quá nhiều người thế này được!” người đàn ông kia đáp lại.

Tudre đặt một tay lên gáy người kia, kéo gã lại gần như thể đang thì thầm điều bí mật gì đó. Nhưng thay vào đó, thanh kiếm của thuyền trưởng xuyên thẳng vào ruột của gã, thép xuất hiện sau lưng người đàn ông trong một vũng máu đen kịt khi sự giận dữ nuốt chửng tất cả. Không có lấy một động tác thừa, Tudre rút lưỡi kiếm của mình, ném cái xác vô hồn sang một bên.

“Đây,” anh rít lên. “Ít hơn một người. Giờ thì đi thôi!”

“Tôi sẽ là người sống sót,” Tudre lập luận, mặc dù lời nói của anh chẳng còn chút sức mạnh nào. “Kẻ mạnh sống tiếp, kẻ yếu bỏ mạng. Tôi chọn sự sống, sẽ có cơ hội, cho tất cả mọi người trên con thuyền đó, thay vì lật úp để tất cả chết chìm. Ít nhất thì họ cũng đã có cơ hội.”

Anh không biết mình đang cố thuyết phục ai nữa. Cảm giác tội lỗi đã trở thành một giọng nói, rồi thành nhiều thanh âm khác nhau, dội vào tâm trí anh như tiếng đại bác bắn.

... chính ngươi đã làm điều này...

... mạng sống của bọn ta đã bị cướp đi...

... vì lòng tham của ngươi...

... đã giết chết tất cả...

... quân sát nhân...

... đồ phản bội...

Tudre cúi đầu, tựa trán vào đống đổ nát của chiếc thuyền cứu sinh, oằn mình dưới sức nặng của phán quyết thầm lặng của họ. “Dừng lại.”

Ánh sáng của mặt trăng gần như tắt lịm. Tudre ngước lên, thấy một dải mờ ảo nơi chân trời. Tâm hồn anh bừng lên tia hy vọng khôn nguôi.

“Đất liền,” anh thở hổn hển.

Anh bật cười đầy kích động, sự hào hứng trào ra nơi khóe miệng, chút nhẹ nhõm khi vượt qua khổ ải và viễn cảnh được nhìn thấy mặt trời mọc khi ngày mới tới. Tiếng cười đột ngột dừng lại khi anh nhận ra có thứ gì đó xô đẩy mình từ phía sau.

Anh nhận ra đó là những hình thù tối đen đang bủa vây. Anh có thể thề rằng không ai trong số chúng ở gần mình chỉ vài phút trước đó. Tuy nhiên, chúng chỉ trôi nổi, nhấp nhô nhẹ nhàng trên những xác thịt vẫn còn của thủy thủ đoàn.

“Tôi chưa bao giờ có ý xấu,” Tudre nói, giọng anh lạc đi. “Tất cả’ những điều mà tôi đã làm là vì tài sản của chúng ta. Tất cả mọi người đều biết rủi ro ta sẽ gặp phải. Mọi người cũng sẽ làm như tôi thôi!”

Những giọng nói tấn công Tudre dường như phát ra từ các xác chết. Tiếng khóc của họ thực sự đánh gục chút hy vọng trong anh ta, khiến gã thuyền trưởng rơi vào trạng thái căng thẳng cực độ.

“Dừng lại đi!” anh van nài. “Tôi cầu xin các bạn!”

Nhưng họ đương nhiên sẽ không ngừng. Họ hòa vào một khiếp khúc khủng khiếp duy nhất, lặp đi lặp lại một từ như con chim nhỏ xé toạc, chôn vùi trái tim Tudre.

ĐỒ PHẢN BỘI!

“Không!” anh hét lên, âm thanh mang theo làn nước chảy tới.

Khi đó, các linh hồn của thủy thủ đoàn Tudre ngồi dậy, rời khỏi cơ thể trần tục của mình. Flir, Bowsy, tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm vào anh với khuôn mặt uể oải và đôi mắt mờ đục. Không một âm thanh nào phát ra từ khóe miệng xanh xao của họ, nhưng đầu của Tudre như muốn vỡ tung vì cơn thịnh nộ ập tới.

“Không,” anh rên rỉ, hai mắt nhắm nghiền. “Cứ bỏ lại tôi đi!”

Đột nhiên, khúc gỗ bị chìm đi một đoạn, như thể nó bị tăng thêm trọng lượng. Tudre cố gắng mở mắt và nhìn thấy mình đang nhìn chằm chằm vào gương mặt của cái chết.

Đó là một người phụ nữ, cao và gầy, đang đứng trên đỉnh khúc gỗ với sự cân bằng gần như là không thể. Nơi da thịt cô ấy đáng lẽ ra phải ở đó, lại là một thứ năng lượng quang phổ màu xanh lam. Cô ta mặc một bộ giáp dày cộm và đội một chiếc mũ có chùm dài màu đen. Ba ngọn thương đâm xuyên qua ngực cô và một cây giáo khác nắm chặt trong tay.

Cảnh tượng trước mặt khiến nội tâm của Tudre trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Mọi người đều biết tới các truyền thuyết, những thứ được rỉ tai nhau như các câu chuyện dọa trẻ em. Và câu chuyện về thứ đại diện cho sự báo thù, sẽ xuất hiện ở bất cứ đâu, nơi mà sự bất công hiện hữu để thực hiện sứ mệnh minh oan cho những tiếng gào khóc.

Tiếng gào khóc của họ đã tới tai Mũi Giáo Phục Hận và với ngọn giáo trong tay, cô ấy sẽ trừng phạt.

Thủy thủ đoàn của Tudre tiến lại gần hơn, thứ ánh sáng kỳ lạ của người phụ nữ phản chiếu trong đôi mắt lam ngọc rực rỡ của họ.

“Không,” Tudre khẩn cầu, cảnh tượng trước mắt, khiến anh ta không còn chút hy vọng về đất liền nơi phía trước, vắt kiệt chút quyết tâm cuối cùng của mình. “Tôi chỉ cố gắng trên con đường của mình. Thủy thủ đoàn của tôi không xứng đáng phải nhận kết cục ấy, không, và tôi cũng vậy. Ngài sẽ không biết nó như thế nào, khi dẫn dắt họ mà lại khiến tất cả đi tới kết thúc, phải chịu trách nhiệm cho linh hồn bị phá hoại của họ!”

Cuộc sống đã khiến cô trông lạnh lẽo, khó có thể đọc được cảm xúc, mà gần như phía xa chỉ có một âm thanh khiến cô nghe thấy. Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào Tudre, chán nản với cốt lõi của anh ta. Cơn thịnh nộ khiến khuôn mặt cô vặn vẹo trong một khoảnh khắc, sau đó trở lại.

Cô từ từ hạ cây thương xuống, đặt nó ngay dưới cổ họng Tudre. Cô đẩy nhẹ, không đủ lực để đâm vào da thịt anh ta. Chỉ đủ để tách anh khỏi khúc gỗ và rơi xuống nước.

Tâm trí Tudre gào thét để chiến đấu, khao khát sống sót sẵn sàng trỗi dậy nhưng không thể. Mũi giáo ở cổ họng ghìm chặt anh xuống. Tudre nhìn lên hình ảnh lung linh mê hoặc kia. Cuối cùng thì Mũi Giáo Phục Hận cũng tìm đến anh.

Cuối cùng thì các giọng nói cũng biến mất. Thủy thủ đoàn của anh chìm xuống cùng với thuyền trưởng của mình, khép xung quanh anh những ngón tay tạo thành nắm đấm. Tất cả ánh sáng mờ dần. Tudre không chịu nổi nữa, để cho làm nước ập vào phổi mình. Những bong bóng cuối cùng rời khỏi môi khi anh chìm dần vào trong bóng tối, ngay trước đất liền.