Linh Hồn của Trảng Gỗ Trám

Bởi Jared Rosen


Trong những ngày đen tối như thế này, người ta vẫn thường nói về Rừng Thần với một sự tôn kính nhất định, bởi cả người già và trẻ em đều biết đó là một nơi vô cùng nguy hiểm, chứa đầy những cạm bẫy được giăng bởi những người thuộc về chốn hoang dã.

Tuy nhiên, điều này không phải lúc nào cũng như vậy, và trong thời đại mà các vị thần hạ phàm, những người ấy đã hòa nhập với loài người, cả tốt lẫn xấu. Những câu chuyện về hành trình phiêu lưu gian khổ đó vẫn còn lan truyền cho đến tận bây giờ ―có lẽ những chuyện đó chỉ thuộc về thời ấu thơ, được ghi lại để những người đời sau sẽ nhớ tới phép thuật bị đánh cắp bởi phù thủy và bóng tối.

Nhưng chúng ta hãy khoan nói về điều buồn bã! Đây chỉ là câu chuyện kể về những người đã tới khu rừng già và những sinh vật kỳ lạ sống trong đó. Vì Rừng Thần đã từng là quê hương của những hiệp sĩ dũng cảm, những tiểu quỷ hiền lành, với những linh hồn kỳ cục lớn bé đủ cả, và một trong số họ vẫn ở đó; có lẽ, nếu đủ may mắn và có trái tim trong sáng, một ngày nào đó bạn thậm chí có thể gặp song trùng của mình nơi ấy...





Nhiều năm về trước, trong một vương quốc ở phía nam Rừng Thần vĩ đại, có một người chồng với một cô vợ tốt bụng làm ở xưởng đồ chơi. Họ có một cô gái nhỏ tên là Rowan, hiền lành và dễ mến như bao đứa trẻ khác, họ cùng nhau sống một cuộc sống khá hạnh phúc khi làm đồ chơi bằng gỗ từ khu rừng.

Những món đồ chơi do cha mẹ Rowan chế tạo đã khiến các thành viên trong gia đình quý tộc vô cùng hứng thú, chính vì thế mà họ đã trở nên giàu có và nổi tiếng. Đống đồ chơi không bao giờ bị hư hỏng dù cho đám nhỏ có quậy phá đến mức nào, và chúng cũng chẳng có dấu hiệu cũ đi theo thời gian, mỗi một món đều là một tác phẩm nghệ thuật, không bao giờ trùng lặp ―đây chính là điều kỳ diệu của Rừng Thần đem lại, vào thời ấy.

Người ta nói rằng ông cố của Rowan đã từng cứu một linh hồn nhỏ, đổi lại gia đình của ông được ban phước trong một-trăm-lẻ-hai năm, cho phép họ có thể sử dụng cây cối để tạo ra những tác phẩm như họ mong muốn. Sẽ không có sinh vật nào có thể làm hại người đó hay con cháu anh ta, ngay cả Kỵ Binh Vĩ Đại Hecarim, miễn là gia đình anh ta không được tấn công cư dân của khu rừng, và không được lấy nhiều hơn một cái cây vào ngày đầu tiên của mùa xuân. Họ cũng phải sống cách xa các bức tường của thành phố, để thể hiện mối liên kết với các linh hồn, đổi lại Rừng Thần sẽ mở rộng cánh tay, mãi mãi bảo vệ họ.

Gia đình Rowan luôn tôn trọng tất cả các thỏa thuận này, trong một-trăm-lẻ-một năm, và họ vui vì điều đó.

Vào đêm trước một một-trăm-lẻ-hai năm, một quý tộc từ nước ngoài đến thăm Rowan và cha mẹ cô. Tên của anh ta là Brín, gã tự cho mình là một vị vua, mặc dù trên thực tế, vùng đất của anh ta quá nhỏ và cũng không có quá nhiều sức ảnh hưởng tới các lãnh chúa cũng như phụ nữ trong vương quốc. Vì vậy, anh ta bị ám ảnh bởi những món đồ trang sức mang lại vẻ ngoài giàu có, địa vị bề thế, gã bị mê hoặc bởi những món đồ chơi bằng gỗ này đến nỗi quyết định mình phải có càng nhiều càng tốt, để chúng được coi là bình thường tại mảnh đất của mình.

“Vinh dự khi được gặp người làm đồ chơi,” anh ta giới thiệu, “những kho báu này thật vô giá, vậy mà các người lại bán chúng để lấy lòng trẻ em ở vùng đất này. Chẳng phải sẽ là khôn ngoan hơn khi tạo ra chúng cho một quý tộc như ta ư? Ta có thể trả cho ông rất nhiều, lấp đầy cả kho bạc, khiến gia đình ông chẳng muốn bất cứ thứ gì nữa.”

Nhưng cha Rowan đã từ chối, vì Rừng Thần đã cung cấp tất cả những thứ cần thiết cho gia đình họ. “Tôi không bán đồ của mình để kiếm lười, mặc dù danh tiếng mà họ ban cho tôi đã đem lại rất nhiều thứ. Tôi cố gắng để tôn trọng thỏa thuận của tôi với khu rừng vĩ đại, như cha tôi và ông cố đã làm.”

“Người làm đồ chơi thân mến,” Brín tiếp tục, “danh tiếng của ngươi sẽ vang xa khắp các vùng đất, nhưng ngươi lại chọn sống ở bìa rừng, một nơi hoang dã chưa hề được thuần hóa. Hãy chế tạo ra những kho báu này dưới tên ta, ta sẽ xây cho các người một sơn trang vĩ đại bên bờ sông, để những kẻ khác sẽ phải ghen tị khi nhìn vào.”

Một lần nữa, cha Rowan từ chối, ngay cả khi họ không thể thu hoạch gỗ nữa, gia đình họ vẫn sẽ luôn có một vị trí tại Rừng Thần. “Tôi xin lỗi,” ông nói, “nhưng các người có thể mua bất cứ đồ vật nào trên bức tường này và mang chúng trở về nhà. Chúng sẽ không bao giờ cũ hay mòn đi, tôi chắc như vậy đã là đủ rồi.”

Bây giờ Brín đã trở nên tức giận. “Nếu ngươi từ chối lời đề nghị hào phóng của ta, ta sẽ đốt cái xưởng này. Rừng Thần không thể mở rộng đến tận đất của ta, và vào thời điểm mà nó đến, ngươi và người nhà đã bị giết sạch rồi. Ta sẽ cướp lấy những thứ này cho riêng mình, và mọi thứ sẽ kết thúc.”

Sự đe dọa này khiến cha của Rowan cuối cùng cũng chấp nhận và lãnh chúa Brín sẽ trở lại để lấy mọi món đồ chơi được làm từ món quà cuối cùng của rừng già.

“Cha ơi,” Rowan cất lời, cô biết chuyện gì sẽ xảy ra, “chúng ta sẽ phải làm gì đây? Dù rằng đất đai của người đó không nhiều, nhưng dù sao hắn cũng là lãnh chúa, hắn có thể kêu gọi các hiệp sĩ.”

“Đúng thế,” cha Rowan đáp lại, “nhưng với bản tính kiêu ngạo của mình, hắn coi thường linh hồn của khu rừng. Hãy lấy quần áo ấm từ chỗ mẹ của con, đem theo thực phẩm và đến nơi gọi là Trảng Gỗ Trám. Ở đó con sẽ thấy một cây đại thụ cứng rắn. Hãy ngủ lại nó, và vị thần phù hộ cho ngôi nhà sẽ xuất hiện trong giấc mơ với một thỏa thuận. Nhưng hãy cẩn thận, vì đó không phải là một linh hồn thân thiện, nó đáng sợ hơn đó. Nếu lời nói của con sai, hoặc lời đề nghị không công bằng, hay cảm nhận được bóng tối trong lòng, nó sẽ cắt đứt linh hồn con khỏi thể xác, và con sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.”

Và thế là, Rowan lấy quần áo ấm từ mẹ, cùng với đồ ăn, đi thẳng đến Rừng Thần, trong khi cha mẹ cô bước vào hành trình chạy đua với chạm khắc đồ chơi cho lãnh chúa Brín, trong trường hợp nhiệm vụ của cô không được hoàn thành.

 

Theo chỉ dẫn, chẳng bao lâu sau Rowan tình cờ nhìn thấy một rừng cây tách biệt im ắng, ở trung tâm của nó là một cây cổ thụ có lớp vỏ óng ánh như đồng được đánh bóng. Xung quanh có rất nhiều xương cốt, đồ đạc rách rưới phủ một lớp rêu xanh thẳm. Rowan không thể nghe thấy tiếng chim hay tiếng suối thì thầm của các linh hồn ở đây― chỉ có sự tĩnh lặng, như thể ngay cả cơn gió cũng không dám làm khuấy động không gian chốn này. Ở đây, cô cảm thấy vô cùng sợ hãi, như thể mình đang bị theo dõi, nhưng bất chấp tất cả, cô nới lỏng cảnh giác, cài cúc áo lại cho ấm áp rồi tựa mình vào gốc cây như cha cô vẫn căn dặn.

Nhanh chóng, cô chìm vào giấc ngủ sâu. Những tia nắng mặt trời nhảy múa trên gò má thiếu nữ, dường như những bộ xương kia chẳng còn là điều đáng bận tâm nữa.

Cô thức giấc trong màn đêm, khi nghe thấy âm thanh của một bài thánh ca.

Giờ đây Rowan dũng cảm, thận trọng nhưng những lời thì thầm kẽo kẹt rên rỉ như khúc gỗ đầy bọ cánh cứng từ các cành liễu già khiến nỗi sợ sớm quay lại với cô. Lời cảnh báo của cha cứ văng vẳng bên tai cô, cảnh báo về sự quỷ quyệt, vì vậy Rowan kêu lên, “Xin hỏi người có phải là linh hồn của Trảng Gỗ Trám không ạ?”

Bài thánh ca được tiếp tục, như để trả lời cho câu hỏi.

Sau đó các khúc gỗ cùng với rêu, các cành cây dần mọc lên, bài thánh ca ngừng lại, khi có sự xuất hiện của một thứ kỳ lạ, gần đó. Hai cánh tay nó buông thõng xuống và phía cuối là những lưỡi dao sắc nhọn, đầu nó quay ngược lại một cách bất thường, dựa vào thân gỗ kỳ quái, nó nhìn Rowan, chẳng có lấy một biểu cảm.

“Hwæt þú gewilnunge mædencild?” linh hồn đó nói, giọng vỡ nát như thể cành cây bị giẫm.

Nhưng cái lưỡi này thực sự đã cũ quá rồi, thậm chí còn già hơn cả ông cố của Rowan nữa, cô không thể hiểu nó nói gì.

“À,” linh hồn thốt lên, “đã nhiều năm kể từ khi tổ tiên ngươi giúp đỡ ta. Thứ lỗi, vì thời gian giữa chúng ta trôi qua không giống nhau, ta thường nhầm lẫn ngôn ngữ của người thường với nhau. Ta được gọi là Nocturne, và ta là linh hồn mà ngươi đang tìm kiếm. Thế ngươi mong muốn gì, bé con? Ta muốn nghe những lời của ngươi. Nhưng đừng có mà dối trá, nếu không ta sẽ cắt đứt linh hồn ngươi, và thân thể ngươi sẽ thối rữa cùng với những kẻ khác khi dám lừa dối một thực thể như ta.”

Linh hồn không hề tiến lại gần, nhưng nỗi sợ hãi trong Rowan không ngừng dâng lên.

“Vâng, Nocturne,” cô nói. “Một-trăm-lẻ-một năm đã trôi qua kể từ khi ngài ban phước cho gia đình tôi, và năm nay sẽ là năm cuối cùng. Chúng tôi luôn tôn vinh phước lành người đem lại, và ý chí của Rừng Thần, cùng lời hứa sẽ không bao giờ chùn bước. Nhưng một tên lãnh chúa tên Brín giờ đang cố gắng đe dọa giết cả gia đình chúng tôi, vì vậy, chúng tôi ở đây để cầu xin sự bảo vệ từ ngài.”

“À,” Nocturne nói, tiến lại gần hơn. Rowan nhìn thấy linh hồn phía trước lơ lửng trên mặt đất, và cạo những lưỡi kiếm dài của mình ngang qua mọi thứ nó bước qua, phần xương bên dưới cũng bị cắt làm đôi, mượt như chém bùn. “Ta đã được nghe nói về gã Brín này, mảnh đất của hắn ở phía tây, nơi không khí ấm áp và thưa thớt rừng cây. Nếu hắn giết gia đình ngươi và lấy trộm các báu vật, ta hứa sẽ lấy đi mạng sống của hắn.”

“Thưa Nocturne,” Rowan đáp, “chúng tôi không giống như những linh hồn trong rừng cây. Chúng tôi chỉ có duy nhất một cuộc sống, và khi nó đã hết, chúng tôi sẽ rời khỏi thế giới này, mãi mãi không quay trở lại. Liệu ngài có thể hành động ngay từ bây giờ không ạ? Liệu rằng tôi có thể cung cấp thứ gì đó, như một linh hồn để đánh đổi...”

“À,” Nocturne kêu lên, tiến lại gần hơn. Tay nó ta run lên vì phấn khích, những lưỡi kiếm nhấp nhổm khi xẻ đôi những viên đá, áo giáp và đồ đạc nằm rải rác trước mặt, Rowan cảm thấy linh hồn này đang chìm trong cơn khát tàn bạo. “Có lẽ nếu ta có thứ gì đó tươi ngon để ăn và ấm áp để mặc thì ta sẽ lên đường tới phía tây ngay đó.”

Rowan nhanh chóng đưa cho Nocturne một bọc thực phẩm cùng với chiếc áo choàng ấm áp của mình, bất chấp cơ thể ấy toàn là vỏ cây và lưỡi kiếm.

“Ồ,” Nocturne có chút bất ngờ, đứng dậy trước Rowan, khuôn mặt chạm khắc của nó nhìn thẳng vào đôi mắt cô. “Nhưng những lời của ngươi có đúng là sự thật không đó? Ta tự hỏi, tận sâu trong trái tim cô muốn gì?”

Và nó cắm một lưỡi dao vào sâu trong ngực cô, nâng thiếu nữ lên cao qua cả đầu mình. Tuy nhiên, Rowan im lặng đầy kiên quyết, cô đã biết số phận của mình khi nhìn thấy các mảnh xương rải rác ở Trảng Gỗ Trám, và vui vẻ chấp nhận điều đó.

Nocturne hạ Rowan xuống đất, đặt cô trước mặt mình và vết thương trên người cô nhanh chóng lành lại. “Những lời ngươi nói đều là thật lòng, ngươi sẽ nhận được món quà mà không cần phải trả giá gì, một tấm lòng nhân hậu. Ngươi sẽ không chết vào hôm nay. Hãy trở về nhà và sống cuộc sống của mình, lãnh chúa Brín sẽ không bao giờ gây rắc rối cho ngươi được nữa.”

Rowan cảm ơn linh hồn trước mặt, khi tỉnh dậy, cô trở về nhà ở rìa Rừng Thần và gia đình cô tiếp tục lấy cái cây cuối cùng, sau đó họ sống hạnh phúc qua nhiều thế hệ cho đến khi tất cả trở thành một với khu rừng, như thỏa thuận mà đôi bên đã nhất trí nhiều năm trước.

 

Về phần lãnh chúa Brín, hắn và các hiệp sĩ của mình đã bị giết bởi một thực thể ác độc trong chính giấc ngủ khi nghỉ ngơi, cả vương quốc của hắn đã chìm vào cõi mộng và không bao giờ tỉnh lại nữa. Rừng Thần rất nhanh đã phát triển đến nơi này, nhanh chóng ngấu nghiến và tiêu thụ tất cả những gì còn lại nơi đây. Cho tới nay, người ta vẫn có thể tìm thấy tàn tích của chúng ở nơi này, được gọi là U Lâm, nơi được cho là chốn linh hồn Nocturne thỉnh thoảng sẽ ghé thăm để chiêm ngưỡng những bức kiệt tác của mình.