Tìm Lại Điều Đã Mất

Bởi John O'Bryan


Shadya đã qua đời được vài tuần, và Akshan đã có thể cảm thấy mọi thứ liên quan đến sự hiện diện của bà biến mất. Đó chính là điều khó đối mặt nhất của nỗi đau—thu nhập những món đồ kỷ niệm, tranh đấu để được nhặt lại những gì còn sót lại của người thầy kính yêu.

Anh rút quyển phác thảo cũ mèm trong túi ra, nghiên cứu nó. Nét vẽ thô thiển khiến khuôn mặt bà trông thật ngốc, thiếu những đường nét tinh xảo. Tuy nhiên, anh biết rằng, nếu mình nhắm mắt lại và cố hồi tưởng, anh sẽ lột tả được hết hình bóng ấy. Nhưng càng ngày, trí nhớ của anh lại là thứ khiến anh suy sụp.

Shadya, tại sao lại bỏ tôi lại? anh tự hỏi. Đó có phải là lý do chính để anh làm việc, sâu trong thâm tâm, điều gì đó đang cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết của miền ký ức xưa cũ, bởi vì anh đã không đáp ứng được công việc truy vết này? Hay có thể anh chỉ cần thứ gì đó để đổ đầy lọ ký ức.

Anh nhét bức vẽ trở lại vào túi trước khi bước vào khu chợ ngoài trời ở trung tâm Marwi, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể giúp mình gợi nhớ đến người thầy. Đi qua vài dãy nhà, anh tình cờ gặp một ảnh tượng chướng tai: Trong một con hẻm giữa hai tòa nhà còn trả vữa, một cô gái trẻ đang nắm chặt một chiếc vòng tay ngọc trai quen thuộc bằng cánh tay đầy bụi bẩn của mình.

Nhanh như gió, Akshan lao tới trước mặt đứa nhỏ, chiếc áo choàng của anh tung bay. “Ngươi lấy thứ này từ đâu?” anh gầm lên, giọng điệu thô bỉ khác thường.

“Tôi tìm thấy nó,” cô bé nói, dùng cánh tay giữ chặt chiếc vòng. “Có vấn đề gì à?”

“Vấn đề của ta là: Món trang sức đó thuộc về một người ta rất trân trọng,” Akshan đáp lại. “Đó là món đồ ưa thích của bà ấy.”

Cô gái ngước nhìn anh, đôi mắt mở to sợ hãi. Akshan nhận ra tay mình đang giữ chặt lấy cổ áo của đứa trẻ. Anh vội thả tay, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.

“Vì thế...” anh nói, “tại sao em không nói cho ta biết vì sao mà em có nó?”

“Em—em lấy nó từ một người sẽ không bỏ lỡ mấy món như này.”

Khuôn mặt của đứa trẻ trông rạng rỡ bất chấp những gian khổ những năm rồi. Akshan biết rõ điều đó. Anh cũng biết về tiệm kim hoàn nổi tiếng ở chợ đen khu bên cạnh và người đàn ông kia có thể trả cho cô gái bao nhiêu tiền với cái vòng tay đó—nếu cô không bắt gặp Akshan.

“Vậy thì tốt hơn em nên nói với ta tên của người đó.”

“Em không thể. Anh không biết gã đó có thể làm gì đâu.”

Akshan nhẹ nhàng kéo chiếc vòng ra khỏi tay cô bé và cảm thấy trái tim mình như lạc nhịp khi kéo ra thứ gì đó từ móc cài của nó: một sợi tóc dài màu bạc..

Tóc của Shadya? Là màu bạc... đúng chứ?

Tâm trí Akshan thoáng qua hình ảnh một phần của người ấy, giờ đây thậm chí nó còn mờ ảo hơn những lần trước.

“Bạn trẻ,” Akshan nói với cô gái, “Shadya của ta đã ra đi mãi mãi. Chiếc vòng này là một trong số những di vật còn lại của cô ấy. Nó là một phần của bộ sưu tập gồm bốn chiếc.”

Đứa trẻ lảng tránh ánh mắt như thể thông tin mà anh có được từ con bé có thể khiến nó bị bỏ tù vậy.

Akshan thở hắt ra, giọng anh dịu xuống. “Bất cứ ai mà em lấy cái này từ người ấy… chắc chắn sẽ có những kẻ khác. Em phải nói cho tôi biết tên vô lại này là ai.”

Cô gái lắp bắp, đôi mắt chuyển động cho đến khi mủi lòng trước người đàn ông trước mặt. “Họ gọi gã là Ác Quỷ Cồn Cát, thưa ngài. Hắn sống trong cung điện lớn ở chân đồi phía bắc.”

Lông mày Akshan nhíu lại. “Em trộm nó từ một lãnh chúa đấy à?”

“Em đã dọn dẹp cho gã đó,” cô bé đáp. “Hắn nợ em.”

“Anh không thể phản đối điều đó,” Akshan nói. “Nhưng chiếc vòng tay này không phải của hắn để hắn lấy trộm. Có vẻ như ta sẽ phải ghé thăm gã Ác Quỷ Cồn Cát này.”

“Đừng,” đứa nhỏ hốt hoảng. “Hắn là một kẻ sát nhân thưa ngài.”

“Ta biết rồi.”

Sau đó, anh bắn móc câu của mình vào mái hiên của tòa nhà phía trên và phóng mình ra khỏi tầm nhìn.





Trong màn đêm nhá nhem, một loạt lính canh được trang bị vũ khí tới tận chân răng đảm nhận vị trí canh giữ cung điện cho lãnh chúa. Không ai trong số họ nhận ra bóng người đội mũ lao qua bóng tối, hướng về phía cánh cửa dát bạc nơi phòng ngủ chính.

Bên trong, một tên lưu manh to lớn, đầy sẹo đang nằm dài trên chiếc giường phủ đầy lông của mình. Ba con vật gặm nhấm kỳ lạ với bộ lông dài, màu trắng vểnh lên lao ra khỏi giường khi Akshan ló dạng từ trong màn đêm.

Tay anh kẹp chặt miệng lãnh chúa đang say ngủ. Đôi mắt gã mở to vì giận dữ khi phát ra tiếng hét bị bóp nghẹt.

“Chào buổi tối, tên vô lại,” Akshan nói, dí súng vào cằm tên lưu manh. “Xin lỗi vì đã gọi bạn vào giờ này, nhưng mà… chỉ một chút xin lỗi.”

Lãnh chúa vặn vẹo dưới họng súng của Thần Khí Thanh Tẩy.

“Nào bây giờ thì,” Akshan nói. “Tự thú nhận đi. Ta sẽ bỏ tay ra và những gì ta muốn nghe từ ngươi là lời tự thú. Sẵn sàng chưa?”

Cơn thịnh nộ trong mắt lãnh chúa dần chuyển sang sự tò mò. Một cách chậm rãi, Akshan bỏ tay ra.

“Thú nhận?” lãnh chúa ngạc nhiên.

“Shadya. Vệ Binh Ánh Sáng. Người phụ nữ thông minh luôn tuân theo các luật lệ,người đam mê các trang sức ngọc trai...” Akshan đáp.

“Tôi không biết bạn đang nói gì.”

“Bà ấy là người tử tế nhất mà ta từng biết. Ít nhất là một người tốt, giờ thì nói cho ta biết lý do vì sao ngươi giết bà ấy.”

“Tôi không giết bà ấy!” lãnh chúa phân trần, giọng gã có chút thất vọng.

“Vậy thì làm sao mà ngươi có cái này?” Akshan hỏi, ném chiếc vòng vào mặt lãnh chúa. “Bà ấy đã đeo thứ này vào cái ngày ấy. Ta đã tìm thấy bốn chiếc khác cùng bộ với nó trong hộp đựng trang sức của ngươi.” Tỏ ra không hề tán thành chút nào với lời gã lãnh chúa, Akshan ném cả năm cái vòng về phía kẻ kia.

“Tôi biết cậu là ai,” lãnh chúa cau có. “Tôi đã được nghe mọi thứ về cậu và những gì cậu đã làm. Cậu nghĩ rằng có thể giết tôi và đưa bà ta trở lại ư.”

“Không. Ta biết rằng thời điểm vàng cho chuyện đó đã qua rồi.”

“Thế cậu muốn gì?”

Akshan khựng lại, nghĩ về mái tóc bạch kim và những chiếc vòng tay của người phụ nữ anh đã dần quên đi gương mặt. Gã trước mặt anh liệu có đúng là kẻ đã giết bà ấy không? Điều này thậm chí có vấn đề không? Chắc chắn là thế rồi, thế giới này sẽ tốt hơn nếu bớt đi một kẻ như gã này.

Sau cùng thì, anh trả lời câu hỏi cuối cùng của gã lãnh chúa.

“Hòa bình?”

tay nắm chặt, Akshan sử dụng Thần Khí Thanh Tẩy, cả phòng ngủ bừng lên khi vô số những tia sáng xuyên qua cơ thể tên lãnh chúa.

Lính canh tràn vào phòng, mặc dù không đủ nhanh để bắt được Akshan đã biến mất, chỉ có cửa sổ nhìn ra sa mạc về đêm.





Khi mặt trời mọc trên dãy núi, Akshan lê bước trở lại thành phố, tâm trí anh đã hoàn toàn suy nhược.

Anh đã nghiên cứu năm chiếc vòng tay bằng ngọc trai mà mình mới tìm lại được. Anh đã nghĩ rằng bằng cách nào đó có thể đưa Shadya quay trở lại, nếu chỉ là trong mắt anh cũng được. Nhưng những ký ức về bà cứ tiếp tục mờ đi, giờ đây chỉ còn lại hình bóng mơ hồ về khuôn mặt ấy.

Akshan biết chắc một điều rằng: Bà sẽ không chấp nhận việc anh giết Ác quỷ Cồn cát—nhất là với mục đích báo thù trong sáng. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết mình không làm điều đó cho riêng bà ấy. Anh làm điều ấy cho chính mình, và nó không hề mang lại sự bình yên như anh đã hằng mong muốn.

Anh xoay một trong những cái vòng trên ngón tay, tìm kiếm sự an ủi và nhận thấy một dòng chữ nhỏ khắc phía trong. Một câu thần chú cũ của Vệ Binh mà anh vẫn thường nghe, nhưng chưa bao giờ thực sự hiểu được: “Hãy cho mọi thứ, và tất cả sẽ sống mãi.

Những lời đó vang lên trong đầu Akshan như một tiếng kèn chiến ngày khải hoàn khiến anh rúng động.

Anh bắn chiếc móc của mình lên mái hiên và phóng mình từ tòa nhà này sang tòa nhà khác đến khi tới nơi mà anh gặp cô gái hôm trước. Cô nằm đó, ngủ trong một con hẻm.

Anh quỳ xuống bên cạnh cô, tay cầm chiếc vòng. “Em nên giữ cái này. Đó là những điều bà ấy muốn.”

Bối rối giữa cơn ngái ngủ, đôi mắt cô gái trẻ chớp chớp khi Akshan đặt những chiếc vòng xuống đống đồ đạc ít ỏi của cô.

“Nhưng, ừm... bán chúng ở tiệm kim hoàn trên quận ấy,” anh nói. “Gã đó sẽ mua với giá tốt hơn.”

Akshan có thể cảm nhận được ánh mắt sững sờ của cô gái nhìn anh bước đi, chút an ủi kèm với niềm vui lẫn lộn trong cơ thể anh. Mặc dù anh đã nói lời tạm biệt với những kỷ vật của người thầy kính yêu, nhưng anh vẫn cảm nhận được sự tươi sáng trong thâm tâm. Và trong tâm trí anh, sáng như ánh ban mại, đó là gương mặt của Shadya.